Latest on twitter:
Năm 1936, một chàng trai trẻ có tên Bernado Vazquez sống tại thành phố San Juan, Puerto Rico đã nảy ra một ý tưởng làm giàu điên rồ: tàng hình.
Chàng trai này có một niềm tin quái gở. Anh ta cho rằng trong cơ thể mình ẩn chứa một khả năng đặc biệt. Anh ta cố gắng để sử dụng nó với một mục đích duy nhất, đó là trở nên vô hình. Bernado vẫn mơ mộng về bản thân mình như thế. Anh ta cũng không quên kể cho cô hàng xóm và cả con gái cô về ước mơ của mình. Một đêm nọ, Bernado tới nhà 2 mẹ con và nói: “Tôi sẵn sàng rồi. Lần này tôi đã chuẩn bị rất kỹ. Tôi sẽ không thất bại đâu. Tôi đã có khả năng đặc biệt. Tôi đã có 1 con mèo đen. Tôi sẽ sử dụng nó để biến mình thành tàng hình.”
Câu chuyện được kể lại bởi cô con gái của người phụ nữ được nhắc đến ở trên. Theo đó, từ năm 9 tuổi, cô bé và mẹ vẫn được nghe chàng trai kỳ lạ kể về ước mơ điên rồ của anh ta, anh ta tin rằng bằng việc trở nên vô hình, anh ta sẽ làm gì cũng được, sẽ trở nên giàu có. Bernado bị thu hút bởi những cuốn sách, những câu chuyện hoang đường về việc trở nên vô hình. Tuy có phần kỳ dị, nhưng Bernado là người nói chuyện thu hút. Những câu chuyện về các thử nghiệm, các nỗ lực với hy vọng giành được quyền năng đặc biệt của anh ta hấp dẫn hai mẹ con cô hàng xóm. Một buổi chiều nọ, Bernado nói với hai mẹ con: “Tôi đã sẵn sàng rồi. Tôi sẽ thành công cho mà xem. Hãy chờ tin vui của tôi nhé. Chắc chắn ngày mai, tôi sẽ thông báo cho 2 người thành quả của mình. Tạm biệt!”
Bernado bị tách biệt với hầu hết mọi người. Hầu như chả ai muốn dính tới anh chàng này. Họ tưởng anh ta bị điên. Sự tồn tại của Bernado lúc đó cũng gần như vô hình rồi. Tất nhiên ngoại trừ với mẹ con cô hàng xóm. Tuy nhiên, cô hàng xóm cũng không tin vào Bernado. Cô hay khuyên anh hãy từ bỏ trò điên rồ này đi.
Trở lại buổi chiều hôm đó, cái buổi chiều mà Bernado hứa hẹn về sự thành công của mình. Bernado nói với một nụ mỉm có phần đáng sợ: “Tôi có một con mèo đen, một vài miếng gỗ, một cái ca lớn, chị có hiểu đó là thế nào không, tôi đã có đủ điều kiện để trở nên vô hình.” (?!)
“Chúa ơi! Anh làm gì với mấy thứ đó?” - Cô hàng xóm hỏi.
“Tôi đã làm rất nhiều, thử rất nhiều, chị hiểu không? Tôi đã tìm ra công thức của sự vô hình rồi. Đúng nửa đêm nay, tôi sẽ sử dụng tấm ván gỗ đặc biệt tôi tìm được để nhóm lò. Sau đó tôi sẽ dùng ngọn lửa đó để đun sôi nước, thả con mèo đen vào, chờ tới khi nó chết hẳn. Phần còn lại sẽ vô cùng đơn giản.”
“Ôi trời ơi! Thật kinh khủng! Sao anh lại làm thế với con mèo cơ chứ?”
“Chị hiểu không, tôi cần xương của nó, một cái xương có hình chữ Y, nằm gần tai con mèo. Tôi sẽ đặt miếng xương đó dưới lưỡi. Đó là công thức của sự vô hình đấy!”
Cô hàng xóm bỏ đi. Cô cầu chúa phù hộ cho chàng trai điên rồ. Và đó là lần cuối cùng còn có người nhìn thấy Bernado. Vài ngay sau, vì tò mò, cô hàng xóm tìm tới nhà Bernado, cô không biết cái thí nghiệm vô hình của anh ta ra sao rồi. Cô hỏi một người gần đó xem có thấy Bernado không.
“Bernado ư? Không, chúng tôi chả bao giờ để ý anh ta. Cách đây mấy đêm anh ta có làm cái quái gì đó ở nhà. Chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng thét kinh hoàng của con mèo. Thật khiến người ta dựng tóc gáy! Chúng tôi còn chả dám đến hỏi xem có gì xảy ra…” - người hàng xóm nói.
Cô hàng xóm cùng những người kia quyết định đến nhà Bernado. Cửa bị khóa chặt từ bên trong, cửa sổ cũng như vậy. Gọi mãi không được, họ quyết định báo cảnh sát. Cảnh sát có mặt và phá cửa, mọi người xông vào. Trong căn phòng, một cảnh tượng gớm ghiếc cùng mùi hôi thối bốc lên. Trong lò sưởi, đống củi đã cháy hết từ bao giờ. Con mèo bị giết chết, xác nó nát bét. Người ta đi tìm mãi mà không thấy Bernado.
Mọi sự điều tra đều đi vào vô vọng. Cảnh sát cuối cùng bế tắc. Họ không thể đưa ra kết luận gì. Có quá ít thông tin về Bernado. Không ai để ý tới anh ta, anh ta không người thân, không bè bạn. Người duy nhất biết về bí mật của anh ta là hai mẹ con cô hàng xóm. Tất nhiên, chả ai tin họ. Đến bản thân họ cũng chả muốn tin. Bernado đã biến mất mãi mãi? Nhưng tại sao lại như vậy? Có lẽ nào vào cái đêm định mệnh đấy, chàng trai trẻ này đã có được công thức chính xác của sự vô hình và trở nên mất dạng mãi mãi. Không ai trả lời được.
Sau lần suýt chết trong chuyến tàu Titanic, bà Rose hồi tưởng lại quá khứ:
Cánh nhà báo đã đến có câu chuyện thì tôi cũng sẽ cởi mở tấm lòng. Chuyện dài lắm, các anh cứ ngồi uống nước và nghe nhé!
Hồi đó tôi trẻ đẹp nhất vùng, ai cũng khen là mỡ màng quyến rũ, con trai thì cứ theo cả đàn mà tôi chả ưng anh nào.
Bố tôi trúng tấm vé độc đắc, giải thưởng là một chuyến du lịch bằng tàu vòng quanh Châu Âu. Tôi lén lút “chôm” luôn.
Nghe nói chuyến tàu này toàn anh “Vip” nên tôi cũng muốn thử vận may, biết đâu lại… “hời”.
Tôi ngó nghiêng một hồi, hoa cả mắt vì toàn anh đẹp trai lại lịch lãm, nhìn “phê” quá.
Tôi tìm thấy một anh công tử con nhà đại gia, nhưng nói chuyện một hồi thì hóa ra anh chàng đã có vợ, cụt hết cả hứng.
Tôi đang lang thang trên boong thì gặp một anh chàng lại gần hỏi toa-let ở đâu. Tôi bảo tôi cũng đang đi tìm, thế là chúng tôi quen nhau.
Sau đó anh và tôi đi loanh quanh và vào một cái boong nhỏ không người.
Ngồi trong đó nghịch ngợm linh tinh, thế là anh bị ông thuyền trưởng phát hiện. Ông ta mắng cho chúng tôi một trận ngượng hết cả mặt.
Anh, có vẻ sĩ diện, gân cổ lên cãi và giơ cả nắm đấm ra, thế là bị lãnh một trận đòn no.
Chúng tôi quen nhau thật tình cờ và tìm thấy trong nhau có sự đồng cảm sâu sắc. Anh kể hết về cuộc đời của anh cho tôi.
Hóa ra anh cũng là con một đại gia nhưng do “ăn chơi không sợ mưa rơi” một thời nên bố muốn gửi đi sang nước khác du học.
Tìm thấy sự đồng cảm chia sẻ, không biết chúng tôi đã yêu nhau từ lúc nào.
Chúng tôi đang dự tính về tương lai tốt đẹp khi anh trả hết số nợ còn tồn đọng.
Tôi nhớ buổi tối hôm ấy thật tuyệt vời, anh đề nghị tôi cho anh vẽ ảnh khỏa thân. Tôi nghĩ bụng: “Mình đẹp thế này không vẽ thì phí của giời”, tôi đồng ý liền.
Không ngờ anh vẽ tôi lại đẹp đến vậy. Không biết anh có vẽ nhầm sang cô nào không, cứ y như diễn viên nổi tiếng ấy.
Trong phút giây êm đềm hạnh phúc, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Nhưng cảm giác lúc đó đến giờ tôi không quên nổi.
“Xong xuôi” mọi việc chúng tôi lên boong hóng mát. Anh nói rì rầm vào tai tôi: “Em hãy giang tay, nhắm mắt và hít thở sâu, đây là liệu pháp trị bách bệnh đấy”.
Tôi vừa mở mắt ra thì chao ôi hình như trước mặt đang có một cái gì đó đi tới. Tôi sợ hãi hét lên.
Nhanh như cắt, bọn cướp leo hết lên tàu. Trong khi ông thuyền trưởng và thủy thủ còn đang ngáp ngắn ngáp dài.
Lúc ấy trên tàu nhốn nháo, ai nấy đều sợ hãi. Chỉ còn cách không nhúc nhích, nếu không bọn cướp sẽ giết sạch.
Tôi còn nhớ y nguyên cái giọng khàn như vịt đực của tên cướp lúc ấy: “Khôn hồn thì đưa hết các đồ quý giá ra, nếu không tao giết”.
Tất cả đều phải đưa hết tiền cho bọn cướp, duy chỉ có tôi là cương quyết không chịu. Tôi hiên ngang nói với bọn chúng: “Tôi sẽ không bao giờ đưa của hồi môn cho các ông, không phải là tiếc tiền mà thà tự tử còn hơn cho lũ cướp một xu”.
Lúc ấy tên cướp định chém tôi một nhát, nhưng bỗng đâu có một giọng nữ cất lên: “Đừng giết cô ta, hãy để đấy cho muội, muội muốn cô ta làm tỳ nữ”.
Trong lúc ấy, bọn cướp đã kịp lặn xuống dưới chân vịt con tàu và cài một quả bộc phá.
Chưa đầy 10 phút con tàu đã bị nổ, mọi người hoảng loạn và lần lượt rơi xuống biển.
Anh dắt tay tôi đi trong khi nước đang ngập tới bụng. Anh hỏi tôi có biết bơi không, tôi lắc đầu.
Nước đã ngập hết trong khoang, tôi quay đi quay lại chẳng thấy anh đâu. Hoảng quá, tôi vịn tạm vào thân ghế.
Một hồi tìm kiếm, anh đã tìm thấy tôi. Anh hổn hển nói với tôi: “Anh vừa tìm được chiếc bè chỉ đủ một người, em nằm lên đi, không lo cho cho anh vì anh bơi giỏi lắm”. Anh nói thêm: “Anh mãi yêu em”.
Và cuối cùng con tàu đã bị chìm dần, anh cũng chìm theo. Tôi nhìn lại nhưng không thấy anh bơi. Lúc này tôi hiểu rằng chỉ vì cứu tôi mà anh đã nói dối.
Tôi đau khổ xót xa khi anh đã lìa khỏi tôi ngay trước mắt mà tôi không thể nào làm gì được. Tôi vẫn nhớ mãi câu nói của anh: “Anh sẽ làm lại cuộc đời, sẽ sống tốt với em”.
Giá như không có bọn cướp biển Caribe thì chúng tôi đã bên nhau mãi mãi. Lòng căm thù dâng lên gấp bội, tôi nuốt mối hận này và ở vậy cho đến già.
Thời gian cũng đã dần trôi, tôi cũng sắp lìa khỏi cõi đời này rồi, tôi hy vọng sẽ được gặp anh ở thế giới bên kia.
Từ những năm Mi Vân mới 14, 15 tuổi, khi Internet bắt đầu nở rộ ở Việt Nam thì Mi Vân lập tức trở thành một hot girls, một cô gái rất nổi tiếng trong cộng đồng mạng. Tuy không ai trực tiếp đối chiếu so sánh nhưng sức hot của Mi Vân đến tận bây giờ thì ai cũng phải công nhận. 
Bạn có ý thức được rằng mình đang là một người nổi tiếng – ít nhất là trong cộng đồng teen Việt?
Nếu nói mình không biết gì hết thì có vẻ ngây ngô đến mức khó tin quá, mình ý thức được mình bắt đầu được chú ý từ bao giờ và từ đâu. Nhưng mình có thể khẳng định điều đó hoàn toàn không phải những gì mình mong muốn và cố ý gây dựng cả.
Ai cũng mong mình trở nên nổi tiếng, thế nhưng tại sao bạn lẩn tránh điều này?
Có thể nói nôm na, nhiều người muốn được nổi tiếng thì lại rất chật vật để đạt được điều mình mong muốn. Còn những người như mình, không mong có quá nhiều sự quan tâm thì cuối cùng mình lại rất được chú ý, một sự chú ý không thể kiểm soát.
Bạn thật sự rất dửng dưng trước sự quan tâm của dư luận với mình?
Mình không dửng dưng đâu, có nhiều lúc mình thấy rất vui vì mình làm gì cũng được để ý, hay thậm chí được tán dương. Nhưng bù lại có những tin đồn mình chẳng thể chịu nỗi như họ đang nắm giữ hình sex, clip sex của mình hay bình phẩm chuyện bạn trai cũ, mới gì đó của mình. Thật sự mình rất khó chịu, mình không muốn làm một hotgirl hay người nổi tiếng gì đâu.
Không muốn nổi tiếng, nhưng Vân vẫn đang liên quan rất nhiều đến giải trí?
Tất cả công việc của Vân trước giờ có thể nói rất ngẫu nhiên mà đến. Đăng hình lên mạng để làm kỉ niệm thì tự dưng được lan truyền đến tốc độ chóng mặt, rồi được mời làm người mẫu ảnh. Lúc còn nhỏ thì mình rất hào hứng nhận lời những việc ấy, hơn nữa mình được chọn làm đại sứ cho một tạp chí tuổi teen nên không thể tránh khỏi. Nói đi cũng phải nói lại, mình theo học dương cầm suốt 13 năm qua thì không ít thì nhiều cũng đã liên quan đến giải trí rồi.

Nhưng hình như một sinh viên Piano thì khó mà nổi tiếng như vậy?
Mình nghĩ điều đó còn tùy, mỗi người có một tư tưởng và từ đó con đường cũng sẽ khác nhau. mình nhận thức rất rõ mình không nổi tiếng từ những ngón đàn của mình, mặc dù đó thật sự là điều mình rất muốn. Nhưng đối với mình, mình không thể làm chủ được tất cả, giờ thì ai cũng biết Mi Vân gắn liền với đàn dương cầm, thậm chí có người gọi là Mi Vân _ piano, như vậy có lẽ quá đủ.
Tại sao bạn không bước vào ngành giải trí để biến mình thành người nổi tiếng chứ không phải chỉ là một hotgirl của thế giới ảo?
Mình nghĩ trong thời buổi này không có sự phân định thế giới ảo hay thật nữa rồi. Cái quan trọng là mình có thể kiếm tiền một cách chân chính từ chính sự nổi tiếng của mình hay không. mình có trong tay các hợp đồng chụp ảnh, quảng cáo… đủ để trang trải cho việc học nhạc cũng như chi tiêu cá nhân của mình là vui rồi.
Vậy là bạn - vẫn bằng cách này, cách khác “nhúng tay” vào ngành giải trí?
Nói không ngoa chứ tất cả các công việc của mình đều có sự can thiệp của một người anh tinh thần, anh ấy sắp xếp cho mình mọi thứ để có thể xuất hiện liên tục không bằng hình thức này cũng như hình thức khác để duy trì hình ảnh của bản thân mình.
Kể cả các scandal?
Mình chỉ muốn người ta nhắc đến Mi Vân bằng những việc mình đã làm như đóng phim, quay quảng cáo, ca hát, thậm chí làm đại sứ cho chiến dịch từ thiện. Còn các scandal chẳng hiểu ở đâu mà cứ lần lượt xuất hiện. Như scandal gần đây nhất là chuyện tin đồn tình cảm giữa mình với Thiên Minh, mình chỉ xem Thiên Minh như em út vì cả hai hát và chụp ảnh cùng nhau thật sự rất ưng ý.
Nhưng nếu người ta vẫn cương quyết khẳng định em can thiệp vào sự nổi tiếng của mình, hay nói cách khác là cố làm để nổi tiếng?
Nếu mình có khả năng tự biến mình trở thành hot hay nổi tiếng như thế thì mình sẽ nhận lời làm chuyên viên Pr cho một công ty, nhãn hàng hay thậm chí một cá nhân nào đó để nhận lương, mình thấy chuyện ấy có ý nghĩa hơn việc ngồi đánh bóng tên tuổi cho bản thân. Xin nhắc lại, Mi Vân là một sinh viên nhạc Viện khoa Piano chứ không phải một chuyên viên makerting. Cám ơn Mi Vân về buổi trò chuyện rất thẳng thắn và thú vị này.Vừa là vấn nạn vừa là cứu tinh của người Việt, làm cho mỗi người Việt năng động hơn, nhưng lại làm cho đô thị của người Việt trở nên kẹt cứng. Tôi không biết phải kết luận như thế nào về chiếc xe máy, vì nó không còn đơn thuần là phương tiện cá nhân nữa mà đã trở thành một ví dụ điển hình về lối sống, về cách thức phát triển đầy tự phát của chúng ta.
Tốc độ
Sau gần 10 năm đổi mới, đến năm 1995, gia đình tôi mới đủ điều kiện để “dốc toàn lực” (bao gồm gom góp tiền và vay ở tất cả những nơi có thể) để mua cho anh tôi chiếc xe máy đầu tiên của thời mở cửa với giá 6 triệu đồng. Đó là chiếc Cup 81, “xe bãi” nhập khẩu từ Nhật về, với một bên yếm bị vỡ.

“Ông bà Smith” đã từng “du lịch mạo hiểm” ở Việt Nam bằng xe máyĐến khoảng sau năm 2000, khi xe Tàu bùng nổ ở Việt Nam, tôi có tham dự một cuộc tọa đàm tại một Trung tâm văn hóa của nước ngoài tại Hà Nội về giao thông Việt Nam, và tôi rất ấn tượng với một ông Tây quần áo ướt lướt thướt đến dự tọa đàm hơi muộn, trên tay xách 2 cái mũ bảo hiểm đỏ chót. Hồi đó chưa có quy định bắt buộc phải đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy, cho nên sự gương mẫu của ông khiến tôi vô cùng ngạc nhiên, và qua phát biểu của ông, tôi có cảm giác như ông vừa đi “du lịch mạo hiểm” trên đường phố trở về bằng chiếc xe máy.