<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"><channel><atom:link rel="hub" href="http://tumblr.superfeedr.com/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"/><description></description><title>pOst :)</title><generator>Tumblr (3.0; @tmhungpost)</generator><link>http://post.butchicun.info/</link><item><title>Người đàn ông bị nghi ngờ có khả năng... tàng hình</title><description>&lt;p&gt;Năm 1936, một chàng trai trẻ có tên Bernado Vazquez sống tại thành phố San Juan, Puerto Rico đã nảy ra một ý tưởng làm giàu điên rồ: tàng hình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chàng trai này có một niềm tin quái gở. Anh ta cho rằng trong cơ thể mình ẩn chứa một khả năng đặc biệt. Anh ta cố gắng để sử dụng nó với một mục đích duy nhất, đó là trở nên vô hình. Bernado vẫn mơ mộng về bản thân mình như thế. Anh ta cũng không quên kể cho cô hàng xóm và cả con gái cô về ước mơ của mình. Một đêm nọ, Bernado tới nhà 2 mẹ con và nói: “Tôi sẵn sàng rồi. Lần này tôi đã chuẩn bị rất kỹ. Tôi sẽ không thất bại đâu. Tôi đã có khả năng đặc biệt. Tôi đã có 1 con mèo đen. Tôi sẽ sử dụng nó để biến mình thành tàng hình.”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Câu chuyện được kể lại bởi cô con gái của người phụ nữ được nhắc đến ở trên. Theo đó, từ năm 9 tuổi, cô bé và mẹ vẫn được nghe chàng trai kỳ lạ kể về ước mơ điên rồ của anh ta, anh ta tin rằng bằng việc trở nên vô hình, anh ta sẽ làm gì cũng được, sẽ trở nên giàu có. Bernado bị thu hút bởi những cuốn sách, những câu chuyện hoang đường về việc trở nên vô hình. Tuy có phần kỳ dị, nhưng Bernado là người nói chuyện thu hút. Những câu chuyện về các thử nghiệm, các nỗ lực với hy vọng giành được quyền năng đặc biệt của anh ta hấp dẫn hai mẹ con cô hàng xóm. Một buổi chiều nọ, Bernado nói với hai mẹ con: “Tôi đã sẵn sàng rồi. Tôi sẽ thành công cho mà xem. Hãy chờ tin vui của tôi nhé. Chắc chắn ngày mai, tôi sẽ thông báo cho 2 người thành quả của mình. Tạm biệt!”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bernado bị tách biệt với hầu hết mọi người. Hầu như chả ai muốn dính tới anh chàng này. Họ tưởng anh ta bị điên. Sự tồn tại của Bernado lúc đó cũng gần như vô hình rồi. Tất nhiên ngoại trừ với mẹ con cô hàng xóm. Tuy nhiên, cô hàng xóm cũng không tin vào Bernado. Cô hay khuyên anh hãy từ bỏ trò điên rồ này đi.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Trở lại buổi chiều hôm đó, cái buổi chiều mà Bernado hứa hẹn về sự thành công của mình. Bernado nói với một nụ mỉm có phần đáng sợ: “Tôi có một con mèo đen, một vài miếng gỗ, một cái ca lớn, chị có hiểu đó là thế nào không, tôi đã có đủ điều kiện để trở nên vô hình.” (?!)&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Chúa ơi! Anh làm gì với mấy thứ đó?” - Cô hàng xóm hỏi.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Tôi đã làm rất nhiều, thử rất nhiều, chị hiểu không? Tôi đã tìm ra công thức của sự vô hình rồi. Đúng nửa đêm nay, tôi sẽ sử dụng tấm ván gỗ đặc biệt tôi tìm được để nhóm lò. Sau đó tôi sẽ dùng ngọn lửa đó để đun sôi nước, thả con mèo đen vào, chờ tới khi nó chết hẳn. Phần còn lại sẽ vô cùng đơn giản.”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Ôi trời ơi! Thật kinh khủng! Sao anh lại làm thế với con mèo cơ chứ?”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Chị hiểu không, tôi cần xương của nó, một cái xương có hình chữ Y, nằm gần tai con mèo. Tôi sẽ đặt miếng xương đó dưới lưỡi. Đó là công thức của sự vô hình đấy!”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Cô hàng xóm bỏ đi. Cô cầu chúa phù hộ cho chàng trai điên rồ. Và đó là lần cuối cùng còn có người nhìn thấy Bernado. Vài ngay sau, vì tò mò, cô hàng xóm tìm tới nhà Bernado, cô không biết cái thí nghiệm vô hình của anh ta ra sao rồi. Cô hỏi một người gần đó xem có thấy Bernado không.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Bernado ư? Không, chúng tôi chả bao giờ để ý anh ta. Cách đây mấy đêm anh ta có làm cái quái gì đó ở nhà. Chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng thét kinh hoàng của con mèo. Thật khiến người ta dựng tóc gáy! Chúng tôi còn chả dám đến hỏi xem có gì xảy ra…” - người hàng xóm nói.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Cô hàng xóm cùng những người kia quyết định đến nhà Bernado. Cửa bị khóa chặt từ bên trong, cửa sổ cũng như vậy. Gọi mãi không được, họ quyết định báo cảnh sát. Cảnh sát có mặt và phá cửa, mọi người xông vào. Trong căn phòng, một cảnh tượng gớm ghiếc cùng mùi hôi thối bốc lên. Trong lò sưởi, đống củi đã cháy hết từ bao giờ. Con mèo bị giết chết, xác nó nát bét.  Người ta đi tìm mãi mà không thấy Bernado. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Mọi sự điều tra đều đi vào vô vọng. Cảnh sát cuối cùng bế tắc. Họ không thể đưa ra kết luận gì. Có quá ít thông tin về Bernado. Không ai để ý tới anh ta, anh ta không người thân, không bè bạn. Người duy nhất biết về bí mật của anh ta là hai mẹ con cô hàng xóm. Tất nhiên, chả ai tin họ. Đến bản thân họ cũng chả muốn tin. Bernado đã biến mất mãi mãi? Nhưng tại sao lại như vậy? Có lẽ nào vào cái đêm định mệnh đấy, chàng trai trẻ này đã có được công thức chính xác của sự vô hình và trở nên mất dạng mãi mãi. Không ai trả lời được.&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/115790321</link><guid>http://post.butchicun.info/post/115790321</guid><pubDate>Sun, 31 May 2009 22:55:07 +0700</pubDate></item><item><title>Khi MACBOOK làm từ gỗ, viết chì và giấy</title><description>&lt;p&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a10b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a10b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a11b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a11b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a12b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a12b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a1b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a1b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a2b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a2b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a3b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a3b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a4b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a4b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a5b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a5b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a6b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a6b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a7b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a7b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a8b6-1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a8b6-1.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a9b6-1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a9b6-1.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a8b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a8b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a9b6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://i84.photobucket.com/albums/k14/gumbon2006/090505a9b6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/114264494</link><guid>http://post.butchicun.info/post/114264494</guid><pubDate>Thu, 28 May 2009 19:10:39 +0700</pubDate></item><item><title>Song Hye Kyo cuốn hút với sắc đỏ</title><description>&lt;p&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/27/shk27051.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/27/shk27052.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/27/shk27053.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/27/shk27054.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/27/shk27055.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/27/shk27056.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/27/shk27057.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/114077865</link><guid>http://post.butchicun.info/post/114077865</guid><pubDate>Thu, 28 May 2009 09:20:55 +0700</pubDate></item><item><title> Nguyên nhân tàu Titanic bị chìm .... do cướp biển Caribe </title><description>&lt;p&gt;&lt;b&gt;Sau lần suýt chết trong chuyến tàu Titanic, bà Rose hồi tưởng lại quá khứ:&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_4" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941180-TapLamDaoDien-1.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Cánh nhà báo đã đến có câu chuyện thì tôi cũng sẽ cởi mở tấm lòng. Chuyện dài lắm, các anh cứ ngồi uống nước và nghe nhé!&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_2" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941180-TapLamDaoDien-2.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Hồi đó tôi trẻ đẹp nhất vùng, ai cũng khen là mỡ màng quyến rũ, con trai thì cứ theo cả đàn mà tôi chả ưng anh nào.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_3" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941180-TapLamDaoDien-3.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Bố tôi trúng tấm vé độc đắc, giải thưởng là một chuyến du lịch bằng tàu vòng quanh Châu Âu. Tôi lén lút “chôm” luôn.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_1" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941180-TapLamDaoDien-4.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Nghe nói chuyến tàu này toàn anh “Vip” nên tôi cũng muốn thử vận may, biết đâu lại… “hời”.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_14" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941180-TapLamDaoDien-5.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tôi ngó nghiêng một hồi, hoa cả mắt vì toàn anh đẹp trai lại lịch lãm, nhìn “phê” quá.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_9" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941180-TapLamDaoDien-6.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tôi tìm thấy một anh công tử con nhà đại gia, nhưng nói chuyện một hồi thì hóa ra anh chàng đã có vợ, cụt hết cả hứng.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_33" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941180-TapLamDaoDien-7.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tôi đang lang thang trên boong thì gặp một anh chàng lại gần hỏi toa-let ở đâu. Tôi bảo tôi cũng đang đi tìm, thế là chúng tôi quen nhau.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_10" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941420-TapLamDaoDien-8.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Sau đó anh và tôi đi loanh quanh và vào một cái boong nhỏ không người.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_11" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941420-TapLamDaoDien-9.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Ngồi trong đó nghịch ngợm linh tinh, thế là anh bị ông thuyền trưởng phát hiện. Ông ta mắng cho chúng tôi một trận ngượng hết cả mặt.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_18" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941420-TapLamDaoDien-10.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Anh, có vẻ sĩ diện, gân cổ lên cãi và giơ cả nắm đấm ra, thế là bị lãnh một trận đòn no.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_6" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941420-TapLamDaoDien-11.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Chúng tôi quen nhau thật tình cờ và tìm thấy trong nhau có sự đồng cảm sâu sắc. Anh kể hết về cuộc đời của anh cho tôi.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_17" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941420-TapLamDaoDien-12.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Hóa ra anh cũng là con một đại gia nhưng do “ăn chơi không sợ mưa rơi” một thời nên bố muốn gửi đi sang nước khác du học.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_21" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941420-TapLamDaoDien-13.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tìm thấy sự đồng cảm chia sẻ, không biết chúng tôi đã yêu nhau từ lúc nào.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941420-TapLamDaoDien-14.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Chúng tôi đang dự tính về tương lai tốt đẹp khi anh trả hết số nợ còn tồn đọng.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_24" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941541-TapLamDaoDien-15.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tôi nhớ buổi tối hôm ấy thật tuyệt vời, anh đề nghị tôi cho anh vẽ ảnh khỏa thân. Tôi nghĩ bụng: “Mình đẹp thế này không vẽ thì phí của giời”, tôi đồng ý liền.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_20" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941541-TapLamDaoDien-16.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Không ngờ anh vẽ tôi lại đẹp đến vậy. Không biết anh có vẽ nhầm sang cô nào không, cứ y như diễn viên nổi tiếng ấy.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_8" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941541-TapLamDaoDien-17.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Trong phút giây êm đềm hạnh phúc, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Nhưng cảm giác lúc đó đến giờ tôi không quên nổi.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_12" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941541-TapLamDaoDien-18.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;“Xong xuôi” mọi việc chúng tôi lên boong hóng mát. Anh nói rì rầm vào tai tôi: “Em hãy giang tay, nhắm mắt và hít thở sâu, đây là liệu pháp trị bách bệnh đấy”.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_5" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941541-TapLamDaoDien-19.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tôi vừa mở mắt ra thì chao ôi hình như trước mặt đang có một cái gì đó đi tới. Tôi sợ hãi hét lên.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_7" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241941541-TapLamDaoDien-20.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_13" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942086-TitanicNew2-2.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Nhanh như cắt, bọn cướp leo hết lên tàu. Trong khi ông thuyền trưởng và thủy thủ còn đang ngáp ngắn ngáp dài.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_27" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942086-TitanicNew2-3.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Lúc ấy trên tàu nhốn nháo, ai nấy đều sợ hãi. Chỉ còn cách không nhúc nhích, nếu không bọn cướp sẽ giết sạch.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_29" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942086-TitanicNew2-4.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tôi còn nhớ y nguyên cái giọng khàn như vịt đực của tên cướp lúc ấy: “Khôn hồn thì đưa hết các đồ quý giá ra, nếu không tao giết”.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_16" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942086-TitanicNew2-5.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tất cả đều phải đưa hết tiền cho bọn cướp, duy chỉ có tôi là cương quyết không chịu. Tôi hiên ngang nói với bọn chúng: “Tôi sẽ không bao giờ đưa của hồi môn cho các ông, không phải là tiếc tiền mà thà tự tử còn hơn cho lũ cướp một xu”.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_28" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942086-TitanicNew2-6.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Lúc ấy tên cướp định chém tôi một nhát, nhưng bỗng đâu có một giọng nữ cất lên: “Đừng giết cô ta, hãy để đấy cho muội, muội muốn cô ta làm tỳ nữ”.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_31" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942086-TitanicNew2-7.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Trong lúc ấy, bọn cướp đã kịp lặn xuống dưới chân vịt con tàu và cài một quả bộc phá.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_19" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942210-TitanicNew2-8.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Chưa đầy 10 phút con tàu đã bị nổ, mọi người hoảng loạn và lần lượt rơi xuống biển.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_15" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942210-TitanicNew2-9.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Anh dắt tay tôi đi trong khi nước đang ngập tới bụng. Anh hỏi tôi có biết bơi không, tôi lắc đầu.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_23" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942210-TitanicNew2-10.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Nước đã ngập hết trong khoang, tôi quay đi quay lại chẳng thấy anh đâu. Hoảng quá, tôi vịn tạm vào thân ghế.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942210-TitanicNew2-11.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Một hồi tìm kiếm, anh đã tìm thấy tôi. Anh hổn hển nói với tôi: “Anh vừa tìm được chiếc bè chỉ đủ một người, em nằm lên đi, không lo cho cho anh vì anh bơi giỏi lắm”. Anh nói thêm: “Anh mãi yêu em”.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_30" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942210-TitanicNew2-12.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Và cuối cùng con tàu đã bị chìm dần, anh cũng chìm theo. Tôi nhìn lại nhưng không thấy anh bơi. Lúc này tôi hiểu rằng chỉ vì cứu tôi mà anh đã nói dối.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_32" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942210-TitanicNew2-13.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tôi đau khổ xót xa khi anh đã lìa khỏi tôi ngay trước mắt mà tôi không thể nào làm gì được. Tôi vẫn nhớ mãi câu nói của anh: “Anh sẽ làm lại cuộc đời, sẽ sống tốt với em”.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_26" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942210-TitanicNew2-14.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Giá như không có bọn cướp biển Caribe thì chúng tôi đã bên nhau mãi mãi. Lòng căm thù dâng lên gấp bội, tôi nuốt mối hận này và ở vậy cho đến già.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_25" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942308-TitanicNew2-15.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Thời gian cũng đã dần trôi, tôi cũng sắp lìa khỏi cõi đời này rồi, tôi hy vọng sẽ được gặp anh ở thế giới bên kia.&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;&lt;img id="ncode_imageresizer_container_22" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" src="http://www15.24h.com.vn/upload/news/2009-05-10/1241942308-TitanicNew2-16.jpg"/&gt;&lt;/b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/113764388</link><guid>http://post.butchicun.info/post/113764388</guid><pubDate>Wed, 27 May 2009 20:32:57 +0700</pubDate></item><item><title>Mi Vân nói thật về “sự nổi tiếng”  </title><description>&lt;p&gt;Từ những năm Mi Vân mới 14, 15 tuổi, khi Internet bắt đầu nở rộ ở Việt Nam thì Mi Vân lập tức trở thành một hot girls, một cô gái rất nổi tiếng trong cộng đồng mạng. Tuy không ai trực tiếp đối chiếu so sánh nhưng sức hot của Mi Vân đến tận bây giờ thì ai cũng phải công nhận. &lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/26/090527ds1anh9.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Bạn có ý thức được rằng mình đang là một người nổi tiếng – ít nhất là trong cộng đồng teen Việt?&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Nếu nói mình không biết gì hết thì có vẻ ngây ngô đến mức khó tin quá, mình ý thức được mình bắt đầu được chú ý từ bao giờ và từ đâu. Nhưng mình có thể khẳng định điều đó hoàn toàn không phải những gì mình mong muốn và cố ý gây dựng cả.&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Ai cũng mong mình trở nên nổi tiếng, thế nhưng tại sao bạn lẩn tránh điều này?&lt;/p&gt;
Có thể nói nôm na, nhiều người muốn được nổi tiếng thì lại rất chật vật để đạt được điều mình mong muốn. Còn những người như mình, không mong có quá nhiều sự quan tâm thì cuối cùng mình lại rất được chú ý, một sự chú ý không thể kiểm soát. &lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/26/090527ds1anh4.jpg"/&gt;&lt;p align="justify"&gt;Bạn thật sự rất dửng dưng trước sự quan tâm của dư luận với mình?&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Mình không dửng dưng đâu, có nhiều lúc mình thấy rất vui vì mình làm gì cũng được để ý, hay thậm chí được tán dương. Nhưng bù lại có những tin đồn mình chẳng thể chịu nỗi như họ đang nắm giữ hình sex, clip sex của mình hay bình phẩm chuyện bạn trai cũ, mới gì đó của mình. Thật sự mình rất khó chịu, mình không muốn làm một hotgirl hay người nổi tiếng gì đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Không muốn nổi tiếng, nhưng Vân vẫn đang liên quan rất nhiều đến giải trí?&lt;/p&gt;
Tất cả công việc của Vân trước giờ có thể nói rất ngẫu nhiên mà đến. Đăng hình lên mạng để làm kỉ niệm thì tự dưng được lan truyền đến tốc độ chóng mặt, rồi được mời làm người mẫu ảnh. Lúc còn nhỏ thì mình rất hào hứng nhận lời những việc ấy, hơn nữa mình được chọn làm đại sứ cho một tạp chí tuổi teen nên không thể tránh khỏi. Nói đi cũng phải nói lại, mình theo học dương cầm suốt 13 năm qua thì không ít thì nhiều cũng đã liên quan đến giải trí rồi. &lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/26/090527ds1anh5.jpg"/&gt;&lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/26/090527ds1anh6.jpg"/&gt;&lt;p align="justify"&gt;Nhưng hình như một sinh viên Piano thì khó mà nổi tiếng như vậy?&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Mình nghĩ điều đó còn tùy, mỗi người có một tư tưởng và từ đó con đường cũng sẽ khác nhau. mình nhận thức rất rõ mình không nổi tiếng từ những ngón đàn của mình, mặc dù đó thật sự là điều mình rất muốn. Nhưng đối với mình, mình không thể làm chủ được tất cả, giờ thì ai cũng biết Mi Vân gắn liền với đàn dương cầm, thậm chí có người gọi là Mi Vân _ piano, như vậy có lẽ quá đủ.&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Tại sao bạn không bước vào ngành giải trí để biến mình thành người nổi tiếng chứ không phải chỉ là một hotgirl của thế giới ảo?&lt;/p&gt;
Mình nghĩ trong thời buổi này không có sự phân định thế giới ảo hay thật nữa rồi. Cái quan trọng là mình có thể kiếm tiền một cách chân chính từ chính sự nổi tiếng của mình hay không. mình có trong tay các hợp đồng chụp ảnh, quảng cáo… đủ để trang trải cho việc học nhạc cũng như chi tiêu cá nhân của mình là vui rồi. &lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/26/090527ds1anh3.jpg"/&gt;&lt;p align="justify"&gt;Vậy là bạn - vẫn bằng cách này, cách khác “nhúng tay” vào ngành giải trí?&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Nói không ngoa chứ tất cả các công việc của mình đều có sự can thiệp của một người anh tinh thần, anh ấy sắp xếp cho mình mọi thứ để có thể xuất hiện liên tục không bằng hình thức này cũng như hình thức khác để duy trì hình ảnh của bản thân mình.&lt;/p&gt;
&lt;p align="justify"&gt;Kể cả các scandal?&lt;/p&gt;
Mình chỉ muốn người ta nhắc đến Mi Vân bằng những việc mình đã làm như đóng phim, quay quảng cáo, ca hát, thậm chí làm đại sứ cho chiến dịch từ thiện. Còn các scandal chẳng hiểu ở đâu mà cứ lần lượt xuất hiện. Như scandal gần đây nhất là chuyện tin đồn tình cảm giữa mình với Thiên Minh, mình chỉ xem Thiên Minh như em út vì cả hai hát và chụp ảnh cùng nhau thật sự rất ưng ý. &lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/26/090527ds1anh8.jpg"/&gt;&lt;p align="justify"&gt;Nhưng nếu người ta vẫn cương quyết khẳng định em can thiệp vào sự nổi tiếng của mình, hay nói cách khác là cố làm để nổi tiếng?&lt;/p&gt;
Nếu mình có khả năng tự biến mình trở thành hot hay nổi tiếng như thế thì mình sẽ nhận lời làm chuyên viên Pr cho một công ty, nhãn hàng hay thậm chí một cá nhân nào đó để nhận lương, mình thấy chuyện ấy có ý nghĩa hơn việc ngồi đánh bóng tên tuổi cho bản thân. Xin nhắc lại, Mi Vân là một sinh viên nhạc Viện khoa Piano chứ không phải một chuyên viên makerting. Cám ơn Mi Vân về buổi trò chuyện rất thẳng thắn và thú vị này.</description><link>http://post.butchicun.info/post/113705480</link><guid>http://post.butchicun.info/post/113705480</guid><pubDate>Wed, 27 May 2009 16:59:10 +0700</pubDate></item><item><title>Chiếc xe máy &amp; sự tự phát</title><description>&lt;p&gt;&lt;b&gt;Vừa là vấn nạn vừa là cứu tinh của người Việt, làm cho mỗi người Việt năng động hơn, nhưng lại làm cho đô thị của người Việt trở nên kẹt cứng. Tôi không biết phải kết luận như thế nào về chiếc xe máy, vì nó không còn đơn thuần là phương tiện cá nhân nữa mà đã trở thành một ví dụ điển hình về lối sống, về cách thức phát triển đầy tự phát của chúng ta&lt;/b&gt;. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;Tốc độ&lt;br/&gt;&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;Sau gần 10 năm đổi mới, đến năm 1995, gia đình tôi mới đủ điều kiện để “dốc toàn lực” (bao gồm gom góp tiền và vay ở tất cả những nơi có thể) để mua cho anh tôi chiếc xe máy đầu tiên của thời mở cửa với giá 6 triệu đồng. Đó là chiếc Cup 81, “xe bãi” nhập khẩu từ Nhật về, với một bên yếm bị vỡ.
&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img width="520" src="http://img.thethaovanhoa.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/15/ket-xe-2.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
Và ngay trong hôm đi mua, tôi đã thấm thía sự thua kém của mình khi không cùng “tốc độ” với người khác. Hai anh em đạp xe từ Hà Nội, qua cầu Đuống để lấy xe ở một cửa hàng quen bên đó. Lúc về, anh tôi cưỡi xe máy “vù” về trước, bỏ tôi lóc cóc với chiếc xe đạp đi sau, cặm cụi bên bờ đê sông Đuống bụi mù, mãi đến tối mịt mới về đến nhà. Cho đáng đời, về nhà mới biết, anh tôi phóng xe máy về đến phố Thái Hà thì bị công an bắt do… không bật đèn pha (lúc đó đâu biết rằng đi buổi tối thì dù đèn phố sáng trưng nhưng xe máy vẫn phải bật đèn). Rốt cuộc, anh tôi tốc độ cao hơn nhưng vẫn phải về sau.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bây giờ ngẫm lại chuyện đó tôi thấy như một điềm báo về tương lai chiếc xe máy ở Hà Nội. Nhưng hãy khoan, xin kể nốt về anh trai tôi. Những ngày đó, mỗi buổi chiều đi làm về, anh lại trần mình ra “tắm rửa” cho cái xe (tôi thường đùa là còn cẩn thận hơn tắm cho bố già sau này). Một lần anh tôi trầm ngâm bảo: “Chú mày ạ, cứ đổ xăng cho cái xe này, anh có thể đi ngay vào miền Nam được”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Anh tôi đã không bao giờ thực hiện ước mơ của mình là đi xuyên Việt bằng chiếc xe máy đó. Đến bây giờ anh đã lên đời 4B (bốn bánh) từ lâu, với anh thì không chỉ đi bằng 4B mà ngay cả bay máy bay vào Nam thì vẫn là mệt nhọc và… mất thời gian! Từ khi lên đời 4B, anh gọi những người đi xe máy là “bọn 2B” (2 bánh) với khẩu hiệu là “hai bánh, tránh cho xa”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Chiếc xe máy là một phần đời sống của hầu hết người Việt Nam, nhưng nhận thức và thái độ của chúng ta với nó thay đổi theo thời gian, lúc “khuynh tả”, lúc “khuynh hữu”. Bố tôi ở quê bây giờ vẫn thường vỗ ngực tự hào rằng ông là người đầu tiên trong vùng tậu được xe máy từ hồi sau giải phóng miền Nam. Đó là một trong những chiếc xe 67 hiếm hoi từ trong miền Nam ra mà cả vùng xứ Đoài mây trắng của tôi hình như cũng chỉ có vài cái (ở xã tôi thì bố tôi đích thị là người đầu tiên). Cũng oai gần giống bầu Đức bây giờ, sắm được máy bay riêng, “thích bay lúc nào thì bay, thích đậu đâu thì đậu” - theo lời bố tôi, ngày đó những người có xe máy của cả thị xã đều biết nhau, gặp nhau tay bắt mặt mừng như anh em (giá như ở thời này thì đã thành lập CLB VIP). Đến những năm 1980, những chiếc 67 đã đi vào quá khứ. Khi dân xuất khẩu lao động về, những chiếc Simson, Babetta trở thành niềm kiêu hãnh. Cũng chẳng được bao lâu, bước sang thời mở cửa, thì chẳng những những chiếc xe ấy đã cũ đi, mà thế hệ chủ nhân của chúng - tinh hoa thời bao cấp - cũng đã “hết thời”. Thế hệ xe máy Nhật (chủ yếu là “xe bãi”) thật sự là chủ nhân của thời đại thời mới. Chỉ tiếc là, cơn sốt xe Tàu đã sớm phá hỏng “đẳng cấp” của những người ngồi trên xe máy. Thật vậy, những người từng ước ao đổ xăng vào xe 81 để đi vào miền Nam như anh trai tôi bắt đầu quay lưng lại với xe máy.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;Bể cá&lt;br/&gt;&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;img width="300" src="http://img.thethaovanhoa.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/15/Brad1.jpg"/&gt; “Ông bà Smith” đã từng “du lịch mạo hiểm” ở Việt Nam bằng xe máyĐến khoảng sau năm 2000, khi xe Tàu bùng nổ ở Việt Nam, tôi có tham dự một cuộc tọa đàm tại một Trung tâm văn hóa của nước ngoài tại Hà Nội về giao thông Việt Nam, và tôi rất ấn tượng với một ông Tây quần áo ướt lướt thướt đến dự tọa đàm hơi muộn, trên tay xách 2 cái mũ bảo hiểm đỏ chót. Hồi đó chưa có quy định bắt buộc phải đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy, cho nên sự gương mẫu của ông khiến tôi vô cùng ngạc nhiên, và qua phát biểu của ông, tôi có cảm giác như ông vừa đi “du lịch mạo hiểm” trên đường phố trở về bằng chiếc xe máy.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Dĩ nhiên là không có ông Tây nào lại cảm thấy dễ chịu với đường phố dày đặc xe máy của Việt Nam, trừ mấy ông Tây “ma xó” hay cá biệt là chàng A-sin Brad Pitt trong chuyến thăm TP.HCM năm 2006. Hồi đó, chàng ta cưỡi một chiếc Nouvo chở theo cô vợ trẻ đẹp có đôi môi gợi cảm số một thế giới. Hồi đó, tôi rất lo cho họ. Đi xe máy đường đông đã đành, lại bị cánh phóng viên săn đuổi, sơ sẩy mà ngã ra thì khốn. Chàng A-sin chẳng chết ở thành Tơ-roa mà ngộ nhỡ lại phải “làm lại chứng minh thư” ở Việt Nam thì sao? Và nhỡ đôi môi gợi cảm nhất thế giới mà lại để đến nỗi có cái răng cửa bị “cày đường nhựa” ở Sài Gòn thì thật là đẹp mặt cho chúng ta trước bạn bè thế giới. Rất may là tay lái của chàng Brad Pitt có thể khẳng định là rất “lụa”!&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Một ông Tây làm cố vấn cho chương trình phát triển xe buýt của Hà Nội từng nói với tôi rằng giao thông Hà Nội như “đàn cá bơi trong bể kính”. Ông ám chỉ những chiếc xe máy như những con cá tìm mọi cách len lỏi xuôi ngược để vượt lên phía trước, hình như không theo một luật lệ quy tắc giao thông gì cả (vì trong bể cá thì làm gì có chia đường). Lại có những ông Tây khác thích nhìn ngắm “bể cá” Hà Nội hơn là du lịch lặn biển Nha Trang. Họ ngạc nhiên về sự khéo léo của con người, có người từng phát biểu rằng, ông ta thích sự nhộn nhịp ở phố cổ, với giao thông nhìn từ bề ngoài (chính xác là trên vỉa hè) thì tưởng như hỗn loạn và sắp đâm nhau đến nơi, nhưng nếu hòa vào mình vào đó thì lại rất nhịp nhàng, mạch lạc. Mỗi người tự san sẻ phần mặt đường ít ỏi cho nhau mà vẫn đảm bảo “tốc độ” riêng của mình.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;b&gt;Xe máy và cầu Chương Dương&lt;br/&gt;&lt;/b&gt;&lt;br/&gt;Trở lại câu chuyện anh trai tôi lần đầu tiên đi xe máy bị công an bắt ở Thái Hà, rốt cuộc, anh vẫn phải về nhà chậm hơn so với chiếc xe đạp lọc cọc của tôi (đạp về từ cầu Đuống).&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Chiếc xe máy làm cho tốc độ tức thời của người Việt tăng lên có thể gấp 5 lần so với xe đạp (100km/h so với 20km/h), nhưng chia cho cả quãng đường thì chưa chắc đã nhanh hơn, thậm chí còn chậm hơn nếu đường bị tắc. Tôi rất nhớ nhận xét của một nhà phê bình, đại ý nói rằng, thời nay đi xe máy mỗi người chúng ta đều đi nhanh hơn, nhưng cuối cùng thời gian từ cơ quan về nhà vẫn mất 30 phút, tương đương với thời đạp xe đạp.
&lt;p align="center"&gt;&lt;img width="405" src="http://img.thethaovanhoa.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/15/0c2Brad.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
Kinh nghiệm này xin để các bác lớn tuổi từng đi làm từ thập niên 1980 kiểm chứng! Chiếc xe máy là cứu tinh hay là vấn nạn của người Việt? Trả lời câu hỏi này, tôi bỗng nghĩ đến cây cầu Chương Dương. Kỷ niệm 20 năm cây cầu này, người ta cho rằng nó là cứu tinh của Hà Nội, chỉ bằng sắt thép, xi măng “thừa” từ cầu Thăng Long mà những người thợ Việt Nam đã làm nên một kỳ tích cho Hà Nội. Đã làm nên cả một nửa Hà Nội phát triển về phía bên kia sông Hồng (tức Gia Lâm, mà nay đã tách ra thành quận Long Biên).&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Phải! Không có cầu Chương Dương thì không có quận Long Biên, mà không những thế, Quốc lộ 5 cũng không có (hoặc có nhưng mang hình thái khác), nghĩa là cầu Chương Dương là cú hích cho cả vùng kinh tế trọng điểm Bắc Bộ.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nhưng bản thân tôi lại đặt một câu hỏi ngược lại: Giá như không có cầu Chương Dương thì sao?&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Gia Lâm sẽ không phát triển rầm rộ như hơn 20 chục năm qua, gây sức ép khủng khiếp lên khu phố cổ và khu phố cũ. Nút Chương Dương sẽ không phải là cơn ác mộng để đến nỗi phải bắc cầu phao khẩn cấp qua sông Hồng để tránh tê liệt giao thông của cả khu vực (và nếu cầu Thanh Trì không kịp thời khánh thành thì cầu phao vẫn sẽ tồn tại).&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Vậy, nếu không có cầu Chương Dương thì sao? Có lẽ Hà Nội sẽ phát triển ở hai bên cầu Thăng Long. Khu Bắc sông Hồng niềm mơ ước của chúng ta đã hình thành từ lâu, và Sân bay Nội Bài không mang tiếng là một trong những sân bay cách xa trung tâm thành phố nhất thế giới. Thành phố phát triển về phía Tây và phía Bắc sông Hồng, lấy cầu Thăng Long làm “trục chính” và khai thác được ưu thế của cây cầu khổng lồ này. Gia Lâm sẽ phát triển đúng mức. Khu phố cổ không bị sức ép…Giá như…&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Sự tồn tại của cầu Chương Dương, kèm theo sự yếu kém trong quy hoạch, một mặt nào đó đã khiến cho Hà Nội phát triển một cách tự phát (theo quy luật “bâu” về trung tâm) và khiến giao thông Hà Nội phải trả giá như ngày nay.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Trở lại chuyện xe máy. Cũng tương tự như vậy. Chiếc xe máy tạo điều kiện cho người Việt năng động hơn, nhưng chính vì thả cho xe máy phát triển tự phát, tự bằng lòng với sự năng động của xe máy đem lại mà hệ thống các phương tiện công cộng đã không phát triển một cách đầy đủ, kịp thời. Kết quả là khi xe máy đã chiếm lĩnh đến từng cm2 mặt đường thì mới hô hào phát triển các phương tiện công cộng. Khi phát triển xe buýt lại phải mất rất nhiều năm để thay đổi thói quen của những tín đồ xe máy, mà thói quen khó bỏ nhất là tạt ngang tạt ngửa, là thói quen lười đi bộ (để đến bến đỗ của các phương tiện công cộng).&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Giá như ngày ấy không bùng nổ xe Tàu, xe Nhật…, chúng ta sẽ vẫn phải đi chậm một thời gian nữa. Chúng ta sẽ vẫn phải vất vả với những chuyến xe đò về quê. Nhưng có thể sau đó, trước sức ép cần phải tăng tốc độ của cả xã hội, chúng ta đã xây dựng được một hệ thống phương tiện giao thông công cộng hoàn chỉnh (xe buýt, tàu điện ngầm, đường sắt đô thị). Điều đó chẳng những khiến cho chúng ta thoát khỏi cảnh tắc tị mỗi buỗi chiều, mà còn khiến cho chúng ta có thể sáng đi làm, chiều về quê vậy. Như thế có nghĩa là tốc độ thật sự của chúng ta tăng lên gấp 5-10 lần chứ không phải là tốc độ tức thời.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Mơ thì vẫn mơ, nhưng tôi vẫn có cơ sở để tin rằng chiếc Cup 81 của anh trai tôi kể trên, dù là xe người Nhật đã vứt ra “bãi”, nhưng sau 15 năm đến giờ, có thể nó vẫn tung hoành đâu đó trên các con đường Việt Nam. Có thể trên khung nó phải buộc một cái can nhựa chứa đầy nước, lại thòng một ống tuy-ô để dẫn nước từ can xuống làm “mát máy”. Lâu ngày chịu ẩm ướt, mặt ngoài chiếc can nhựa và ống tuy-ô sẽ mọc đầy rêu xanh rì… Cũng có thể nó sẽ bị buộc vào một chiếc xe cải tiến để lên đời thành xe ba gác.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Xin nghiêng mình trước các nhà công nghệ Nhật Bản, một chiếc xe máy Nhật hình như không thể “chết” được. Và có thể chúng ta sẽ phải đi xe máy cho đến khi tất cả những chiếc xe máy của chúng ta khuy u xuống thành một đống sắt vụn.</description><link>http://post.butchicun.info/post/110824030</link><guid>http://post.butchicun.info/post/110824030</guid><pubDate>Thu, 21 May 2009 11:28:03 +0700</pubDate></item><item><title>10 Things You Didn’t Know About Emoticons :)</title><description>&lt;p&gt;Surely you’ve used emoticons before, or at least encountered them while surfing the Intertubes, but did you know that they’ve been around since the 1800s? Or that a computer scientist came up with the smiley emoticon? Here are 10 Things You Didn’t Know About Emoticons:&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;1. The Oldest Emoticons&lt;/h2&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img height="325" width="456" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/emoticon-puck-1881.gif"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;The first emoticons were published on March 30, 1881 by (the now defunct) US satirical magazine Puck. If you want to read that edition, Wikimedia has the scan: &lt;a href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/c/cd/Puck_No212_p64f.png" target="_blank"&gt;Link&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;2. The Abraham Lincoln Emoticon&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;In 2004, a team from the digital archival company Proquest stumbled across what could be an even older example of an emoticon in print … in the transcription of a 1862 speech by President Lincoln, no less!&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img height="210" width="480" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/lincoln-emoticon-1862.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;Photo: &lt;a href="http://cityroom.blogs.nytimes.com/2009/01/19/hfo-emoticon/" target="_blank"&gt;New York Times&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;A flurry of “yes, that’s an emoticon” and “no, that’s a typo, you dufus” by emoticon experts quickly ensued. NY Times reporter Jennifer 8. Lee has the story: &lt;a href="http://cityroom.blogs.nytimes.com/2009/01/19/hfo-emoticon/" target="_blank"&gt;Link&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;And if you were wondering, yes &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Jennifer_8._Lee" target="_blank"&gt;“8” is Jennifer’s middle name&lt;/a&gt;. She was born without a middle name, and chose “8” as a teenager because of the ubiquity of her first name.&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;3. The First Internet Emoticon&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="149" width="500" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/emoticon-scott-fahlman.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img class="imageright" height="221" width="150" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/scott-fahlman.jpg"/&gt;On September 19, 1982, Carnegie Mellon University computer scientist Scott Fahlman introduced the very first sideway smiley on an online message board to distinguish serious posts from jokes.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Since then, Fahlman is known as the “father of the smiley.” Links: &lt;a href="http://www.pmaco.com/humor/Smiley_Origin.html" target="_blank"&gt;Transcript of the posts&lt;/a&gt; (as retrieved from a backup tape by Jeff Baird in 2002) | &lt;a href="http://www.cs.cmu.edu/%7Esef/sefSmiley.htm" target="_blank"&gt;The Smiley :-) Lore&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;4. Western vs. Eastern Emoticons&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;Like hip hop, emoticons have geographical styles; there are western emoticons and eastern emoticons. Western ones are read sideways (from left to right) whereas eastern style emoticons are read upright. It’s easier to explain with examples:&lt;/p&gt;

&lt;b&gt;Western-style&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Eastern-style&lt;/b&gt;smile/happy:)(^_^)frown/sad:((T_T) crying facewink;)(^_~)shocked:0(o_O)&lt;br/&gt;&lt;h2&gt;5. Emoticon Statistics&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;In 2007, a Yahoo! surveyed 40,000 Yahoo! Messenger users and found that 82% of them used emoticons in their IM conversations. 83% said that “happiness” and “flirting” are the two emotions (flirting is an emotion?) they expressed most by using emoticons. 57% said that they would rather tell a “crush” their true feelings with emoticons rather than - gasp - words.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Yahoo! Messenger users are pretty dedicated to their emoticons: 66% of them had memorized the text characters for 3 or more emoticons. 19% of them had memorized more than 10. (&lt;a href="http://tech.yahoo.com/blogs/raskin/11516" target="_blank"&gt;Source&lt;/a&gt;)&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;6. Evolution of Emoticons&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;Driven by instant messaging programs like Yahoo! Messenger, Windows Live Messenger, AIM and ICQ, emoticons quickly evolved from text smileys into more complex, animated graphics.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Yahoo! Messenger even got a set of &lt;a href="http://messenger.yahoo.com/features/hiddenemoticons/" target="_blank"&gt;“hidden” emoticons&lt;/a&gt; that you won’t find in the menu, but can be “activated” by typing the keyboard shortcuts:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="209" width="500" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/yahoo-messenger-hidden-emoticons.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Even Gmail &lt;a href="http://gmailblog.blogspot.com/2009/04/new-in-labs-extra-emoticons.html" target="_blank"&gt;got in the game&lt;/a&gt; - they added “emoji” (Japanese for graphical emoticons). If you want them for your Gmail account, simply go to Settings &gt; Labs, then enable “Extra Emoji.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="209" width="500" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/extra-emoji.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;7.Assicons &amp; Boobiecons&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;Since emoticons are so great, why limit oneself to faces? Thus assicons* and boobiecons were born.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Examples, my friends, are warranted - strictly in the name of science, mind you (&lt;a href="http://www.netlingo.com/word/assicons.php" target="_blank"&gt;source&lt;/a&gt;).&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;b&gt;Assicons&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;
&lt;b&gt;Boobiecons&lt;/b&gt;a regular ass(_!_)regular boobies(o)(o)a fat ass(__!__)big boobies( O )( O )a tight ass(!)perky boobies( ’ ) ( ’ )a dumb ass(_?_)saggy boobies( , ) ( , )a smart ass(_E=mc2_)silicon boobies( $ )( $ )
&lt;p&gt;There is also the elusive penicon. You can guess what that is all about. If you’re interested (naughty!) you can Google that yourself, mmkay?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;*Indian readers beware: the salacious assicon above is not to be confused with&lt;a href="http://www.indobase.com/events/details/assicon-2009-1718.php" target="_blank"&gt;ASSICON&lt;/a&gt;, or the unfortunately named Annual Conference of Association of Spine Surgeons of India (ASSI).&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;8. Trademarking the Emoticon&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;In 2000, &lt;a href="http://despair.com/" target="_blank"&gt;Despair Inc.&lt;/a&gt;, the company that came up with the witty “de-motivational” products, trademarked :-( or the frowny emoticon. Despite the tongue-in-cheek nature of the &lt;a href="http://despair.com/frownonthis.html" target="_blank"&gt;mock press release&lt;/a&gt; (Despair’s COO Dr. E.L. Kersten threatened to sue 7 million individual Internet users who have used the frowny emoticon in emails), the company got a lot of real flack.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Not to be outdone, Russian entrepreneur Oleg Teterin decided to trademark ;-) or the wink emoticon in Russia. In an television interview, Oleg said:&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;i&gt;“I want to highlight that this is only directed at corporations, companies that are trying to make a profit without the permission of the trademark holder,” he said in comments to NTV.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;i&gt;Companies will be sent legal warnings if they use the symbol without his permission, he said.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;i&gt;“Legal use will be possible after buying an annual license from us,” he was quoted by Kommersant as saying. “It won’t cost that much - tens of thousands of dollars.” (&lt;a href="http://www.dailymail.co.uk/news/worldnews/article-1094086/OMG---longer-free-use-Russian-businessman-trademarks-wink-emoticon.html?ITO=1490" target="_blank"&gt;Source&lt;/a&gt;)&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;h2&gt;9. Driving LED EMoticon&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="345" width="500" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/driving-led-emoticon.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Think that you can only use emoticons on the Intertubes? Think again! Here’s a battery powered LED emoticon for your car, so you can tell the people stuck behind you how you really feel: &lt;a target="_top" href="http://www.dpbolvw.net/click-2364941-10356324?url=http%3A%2F%2Fwww.thinkgeek.com%2Fgadgets%2Fcar%2Faa16%2F%3Fref%3Dc"&gt;Link&lt;/a&gt; &lt;img border="0" height="1" width="1" src="http://www.ftjcfx.com/image-2364941-10356324"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;10. Emoticonman&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;&lt;img class="imageleft" height="120" width="160" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/dan-wade-wink.gif"/&gt;If emoticons are expressions of emotions put in simple text format, what is the reverse process? New Jersey-based multimedia artist Dan Wade takes emoticons and “emote” them out …&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;This one to the left is his impression of the wink emoticon. You can see a whole lot more at his website:&lt;a href="http://www.danwade.com/emoticon/animatedgif1.html" target="_blank"&gt;Link&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;Bonus: LOLcat Emoticons&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;What do you get when you combine emoticons with the LOLcat meme? This awesomeness below, of course!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="388" width="500" src="http://neatorama.cachefly.net/images/2009-05/lolcat-emoticon.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/110350627</link><guid>http://post.butchicun.info/post/110350627</guid><pubDate>Wed, 20 May 2009 12:42:06 +0700</pubDate></item><item><title> Speed Scandal | 과속스캔들 </title><description>&lt;p&gt;&lt;br/&gt;&lt;img class="special" src="http://farm3.static.flickr.com/2166/3532828226_e0023d26c2.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Hơn 30 tuổi, Nam Hyeon Su (Cha Tae Hyun) hiện là một DJ trên đài phát thanh địa phương (trước đây khi Hyeon Su còn trẻ anh đã là thần tượng của giới trẻ) trong chương trình “Thư Giãn Buổi Chiều với Nam Hyeon Su”. Câu chuyện thu hút nhiều khán thính giả là Một Bà Mẹ Trẻ Chưa Đám Cưới, và chính Nam Hyeon Su đã khuyên cô gái nên đi tìm người cha của cô…&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Một ngày, cô gái trẻ Hwang Jeong Nam (Park Bo Yeong) đột nhiên xuất hiện và nói rằng anh là cha của cô. Hơn nữa, Jeong Nam còn nói cho Hyeon Su biết rằng giờ đây anh đã là ông của cậu con trai nhỏ Ki Dong của cô. Jeong Nam luôn bám theo bất cứ nơi đâu mà Hyeon Su đi đến. Những tin đồn rắc rối bắt đầu bùng nổ…&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img class="special" src="http://farm3.static.flickr.com/2252/3532828440_3ef1ca8b59.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Hwang Jeong Nam yêu thích ca hát, cậu trai nhỏ Ki Dong đánh piano cực giỏi, Nam Hyeon Su nói năng lanh lợi và có tiếng tăm, cả gia đình đều có khiếu nghệ thuật. Cho nên dù đã lâu không gặp, ban đầu còn bỡ ngỡ vì chưa từng sống với người lạ, nhưng với tình máu mủ ruột thịt thì… rồi cũng sẽ quen, rồi cũng sẽ nhớ.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img class="special" src="http://farm3.static.flickr.com/2053/3532828034_c91a1dc0c5.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img class="special" src="http://farm4.static.flickr.com/3323/3532828604_fb9caf90a9.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Note : Speed Scandal là bộ phim ăn khách nhất ở Hàn Quốc trong năm 2008 (vượt trên cả phim bom tấn The Good,The Bad and The Weird) với hơn 8 triệu lượt người xem và đứng thứ 7 trong top 10 phim điện ảnh được yêu thích nhất tính đến thời điểm hiện tại…&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;img class="special" src="http://farm3.static.flickr.com/2245/3532012999_a97a665af4.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/108114391</link><guid>http://post.butchicun.info/post/108114391</guid><pubDate>Fri, 15 May 2009 17:01:47 +0700</pubDate></item><item><title>Điều nghịch lý của ngày nay</title><description>&lt;p&gt;Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là chúng ta có những toà nhà cao hơn nhưng sự kiên nhẫn của mình lại ngắn hơn, ta có những đại lộ rộng lớn hơn, nhưng cái nhìn của mình lại nhỏ hẹp hơn. Chúng ta tiêu xài nhiều hơn, nhưng có được ít hơn, mua sắm thêm hơn, nhưng thưởng thức lại kém hơn. Ta có căn nhà to rộng hơn, nhưng gia đình nhỏ bé hơn, có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời giờ ít ỏi hơn. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi, ta dư thừa kiến thức, nhưng lại thiếu sự xét suy, ta có thêm nhiều nhà chuyên môn và cũng thêm bao nhiêu là những vấn đề, có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh lại càng sụt giảm.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thời đại ngày nay chúng ta uống rượu và hút thuốc quá nhiều, tiêu pha không tiếc nuối, thiếu vắng tiếng cười, lái xe quá nhanh, nóng giận rất dễ, thức rất khuya, đọc sách rất ít, xem ti vi quá nhiều, và hiếm khi nào ta biết ngồi lại trong tĩnh lặng! Tài sản của ta tăng lên gấp bội phần, nhưng giá trị chúng cũng sụt giảm theo. Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít, và thù ghét thì lại quá thường.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chúng ta biết cách kiếm sống, nhưng không mấy ai biết sống. Một đời người được kéo dài hơn, nhưng chỉ là cộng thêm những năm tháng mà thôi. Chúng ta đã lên đến mặt trăng và trở về lại trái đất, nhưng rất khó bước qua bên kia đường để chào người hàng xóm mới. Ta chinh phục được thế giới bên ngoài, nhưng không biết gì về thế giới bên trong. Chúng ta đã làm được rất nhiều những việc rất lớn lao, nhưng rất ít việc tốt lành.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Không khí chung quanh ta được trong sạch hơn, nhưng tâm hồn ta lại càng thêm ô nhiểm. Chúng ta chia cắt được một hạt nguyên tử, nhưng chưa phá được thành kiến của chính mình. Chúng ta viết nhiều hơn, nhưng học được ít hơn. Chúng ta có nhiều dự án hơn, nhưng hoàn tất lại ít hơn. Chúng ta biết cách làm việc thật nhanh chóng, nhưng không biết cách để đợi chờ. Chúng ta thiết kế nhiều máy điện toán, chứa thật nhiều dữ kiện, in ra bao nhiêu tài liệu, nhưng sự truyền thông giữa con người lại càng sút kém đi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngày nay là thời đại của mì ăn liền, tiêu hoá chậm, con người to lớn nhưng chí khí rất nhỏ, lợi nhuận thì rất sâu mà tình người thì rất cạn. Đây là thời đại của hai đầu lương nhưng trăm ngàn ly dị, nhà cửa khang trang nhưng đổ vở trong gia đình. Đây là thời đại của những mặt hàng trưng bày ngoài cửa tiệm thì rất nhiều, nhưng trong nhà kho lại không có một đồ vật nào. Đây là thời đại mà kỷ thuật có thể mang lá thư này đến thẳng với bạn, và bạn cũng hoàn toàn có tự do để chọn đọc nó hay xoá bỏ đi…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng xin bạn hãy nhớ bỏ thì giờ của mình ra với người thương, vì họ sẽ không có mặt với ta mãi mãi. Hãy nhớ chọn những lời dễ thương với những ai đang ngước nhìn bạn nhiều ngưỡng phục, vì cô hay cậu bé đó rồi cũng sẽ lớn lên và rời xa ta. Hãy nhớ ôm chặt người gần bên, vì đó là một món quà vô giá mà ta có thể ban tặng cho người khác, khi nó được xuất phát từ đáy tim mình. Hãy nhớ nắm tay nhau và trân quý phút giây này, vì biết rằng thời gian sẽ không ở với ta mãi mãi. Hãy có thì giờ để thương nhau, để lắng nghe nhau, và nhất là hãy chia sẻ với nhau những ý tưởng đẹp nhất trong tâm mình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và nhất là bạn hãy luôn nhớ rằng, cuộc sống không phải được đo lường bằng con số hơi thở của mình, mà bằng những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời đã mang hơi thở ấy bay cao.&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/107114271</link><guid>http://post.butchicun.info/post/107114271</guid><pubDate>Wed, 13 May 2009 14:48:58 +0700</pubDate></item><item><title>Đêm dần xuống tôi với tôi nơi này,ngồi đếm sao mong chờEm giờ đã, vui với ai quên tôi, giờ đã quên...</title><description>&lt;p&gt;Đêm dần xuống tôi với tôi nơi này,ngồi đếm sao mong chờ&lt;br/&gt;Em giờ đã, vui với ai quên tôi, giờ đã quên tình tôi&lt;br/&gt;Xưa người nói, ta sẽ đi chung đường, dù bão giông không dời&lt;br/&gt;Nay người để tôi giá băng hiu quạnh, giọt nước mắt rơi tả tơi&lt;br/&gt;Em có hay biết tôi mong chờ, dù biết em sẽ không về đâu&lt;br/&gt;Người yêu hơi, hãy quay về&lt;br/&gt;ôi lạnh quá, con gió đông đang về&lt;br/&gt;Mà hỡi em sao không về&lt;br/&gt;Anh chẳng dám mơ ước chi cao vời&lt;br/&gt;Chỉ muốn em kề bên&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Mưa giờ đã rơi nát trên hiên nhà&lt;br/&gt;Tình chúng ta vỡ tan&lt;br/&gt;Cho dù đã say đắm bao nhiêu lần&lt;br/&gt;Càng đắp xây càng tan&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Tôi vẫn trông ngóng ben hiên nhà&lt;br/&gt;Ngày tháng năm vẫn không đổi thay&lt;br/&gt;Tình yêu đó..vỡ tan rồi&lt;br/&gt;Em có hay biết tôi mong chờ&lt;br/&gt;Dù biết…em sẽ không về đâu..người yêu hỡi..hãy quay về&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Mong trời sáng,khi lũ chim bay đi,thì thấy em quay về&lt;br/&gt;Ôi hạnh phúc sao với tôi mỏng manh..&lt;br/&gt;Giọt nước mắt tan tình ta&lt;br/&gt;Và ta vẫn buồn,buồn đau&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/104015052</link><guid>http://post.butchicun.info/post/104015052</guid><pubDate>Wed, 06 May 2009 10:38:00 +0700</pubDate></item><item><title>Chuyện về 1 anh chàng ko sợ ma</title><description>&lt;p&gt;Đó là 1 câu chuyện về 1 anh thanh niên đã có tính can đảm từ bé,do bọn bạn thách thức nên anh đã thử 1 phen cho biết cảm giác “được” sợ…anh lẻn vào khu nhà mà người dân ở đây chẳng dám bén mảng tới…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đêm thứ nhất…mọi thứ hoàn toàn bình thường,chỉ có 1 cảm giác lạnh buốt giá đến…kinh người,chăn mền ở đây bám đầy bụi bẩn,mạng nhên,còn lấm lem vài vết máu khô…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đêm thứ hai…hình như nỗi sợ hãi đã len theo trong trí óc của anh,hình như trời đang có bão,tiếng gió lùa vào khe cửa,tiếng động mạnh đập vào khe cửa..đùng đùnngg,anh sững cả người,nép hết về 1 góc,cố gắng ko chộp mắt…có lẽ ” chúng” đã đến rồi…có lẽ,mai mình sẽ về thôi…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sáng ngày thứ 3,ánh sáng ko len lõi vào nổi khu nhà có vườn cây um tùm che đậy,mọi thứ đều huyền ảo,mai quái…anh đã chuẩn bị balo,định ra về ko hẹn ngày trở lại thì….suy nghĩ “bi giờ mà dìa thì…tụi bạn nó cười cho bể mũi …mình ở đây đã 2 đêm rùi,có lẽ “họ” chỉ là những lời đồn đại được thêu dệt,ko,1 đêm nữa cũng ko sao ! ” vậy là anh đã quyết chí 1 đêm nữa…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đêm thứ 3 là đêm mà như dài vô tận,mọi thứ lạnh căm,im phăng phắc,không có 1 tiếng động nào,1 con vật nào dám gây ra tiếng động,đêm nay…anh sẽ ko ngủ…phải…thức vì mình đã lỡ rồi,ko quay lại được nữa…đồng hồ ngắc ngư 11 giờ,rồi 12 giờ kém 5,và…phút giây phá hỏng sự yên tĩnh đã tới…12 giờ…. cửa ra vào đập liên hồi,gió rít lên mạnh như chưa bao giờ được thổi,mọi thứ trong căn nhà dao động,nghiệng ngã,đổ bể…cầm con dao đã thủ sẵn trong tay,anh ko mún để nỗi sợ hãi khống chế,anh muốn mình phảỉ chủ động trong tình huống này trong tâm trí…anh ko sợ,ko hề sợ…tiến lại phía cửa,con dao lăm lăm trong tay,anh bật cửa ra…thét lớn trợ uy…Và…trời ơi..&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một thằng nhóc mặt mày tím tái,hình như ko có 1 giọt máu nào chảy trong người nó…mắt nó thâm quầng,nó nhìn anh..và ….nó ré lên,tiếng nghe ghê rợn kinh người…CHÚ ƠI ! MUA MỲ GÕ HOK CHÚ&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/100691864</link><guid>http://post.butchicun.info/post/100691864</guid><pubDate>Mon, 27 Apr 2009 22:48:13 +0700</pubDate></item><item><title>MacBook Air thử sức bền từ độ cao ... 3000m</title><description>&lt;p&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;br/&gt;&lt;img border="0" src="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb1.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;i&gt;Quang cảnh hiện trường vụ tai nạn.&lt;/i&gt;&lt;br/&gt;Theo lời kể của nhân chứng, nạn nhân sống sót trong một vụ tai nạn máy báy của hãng hàng không Thổ Nhĩ Kỳ trong tháng 2 vừa qua, người này chỉ kịp đóng nắp MacBook Air lại vài giây trước khi máy bay rơi từ độ cao 3.000 mét xuống mặt đất.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Điều đáng ngạc nhiên, khung chiếc máy này chỉ bị uốn cong một chút chứ không rời ra từng mảnh. Mặc dù màn hình LCD bị vỡ hơn nửa, cả hệ thống vẫn khởi động và truy nhập bình thường. Chủ nhân của nó thì bị thương rất nghiêm trọng và phải trải qua nhiều ca phẫu thuật mới có thể đi lại được. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Dẫu không thể khẳng định bộ khung với kết cấu nguyên khối “Unibody” của MacBook Air bền hơn cả những chiếc laptop “nồi đồng cối đá” ToughBook hay ThinkPad, nhưng “sự thử sức” hy hữu này đã phần nào cho thấy “sức bền không tưởng” của mẫu laptop “mảnh mai nhất nhì thế giới”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Dưới đây là ảnh chiếc máy sau vụ tai nạn.&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb2.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb2.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb3.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb3.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb4.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb4.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb5.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb5.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;a onclick="return hs.expand(this)" class="highslide" href="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb6.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://sohoa.vnexpress.net/Files/Subject/3B/9A/FF/35/macb6.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/98070415</link><guid>http://post.butchicun.info/post/98070415</guid><pubDate>Mon, 20 Apr 2009 15:01:59 +0700</pubDate></item><item><title>Đoán loại người sử dụng qua dịch vụ e-mail</title><description>&lt;p&gt;&lt;p class="Normal"&gt;&lt;i&gt;@mac.com , @me.com&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;Người ta thường gặp họ trong quán cafe, sử dụng MacBook Pro vỏ nhôm giá 2-3 nghìn USD, chiếc tai nghe màu trắng và điện thoại iPhone 3G. Nếu Apple cho ra mắt laptop với bánh xe điều khiển thay cho bàn phím, có lẽ họ vẫn mua nó.&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;&lt;i&gt;@gmail.com&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;Hồi Gmail mới xuất hiện năm 2004, họ cảm thấy đặc biệt khi nhận được thư mời đăng ký thay cho địa chỉ @yahoo.com cũ rích. Họ thường ở tầm tuổi trên dưới 30 đang cố cảm thấy mình vẫn mới mẻ như độ tuổi đôi mươi và không ưa Microsoft cho lắm.&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;&lt;i&gt;@yahoo.com&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;Yahoo đã qua thời hoàng kim ở cuối những năm 90 của thế kỷ trước và việc dùng địa chỉ e-mail của hãng này trong công việc được coi là “không trang trọng”. Còn nếu đây là hòm thư duy nhất, bạn có lẽ không làm ngành IT hoặc quá lười để đăng ký một dịch vụ khác.&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;&lt;i&gt;@hotmail.com&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;Microsoft Hotmail phát triển khá mạnh với số thành viên trên toàn thế giới khoảng 270 triệu trong năm 2008. Những người này thích các sản phẩm liên quan đến Microsoft và ghét những ai dùng địa chỉ @mac.com.&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;&lt;i&gt;@operamail.com&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;Họ yêu tài khoản này đơn giản vì thường xuyên nhận được những câu hỏi như: “Ơ, Operamail là cái gì thế?”, “Sao cậu lại chọn dịch vụ đó?”…&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;&lt;i&gt;Không có địa chỉ e-mail&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class="Normal"&gt;Họ sinh vào nửa đầu thế kỷ 20 hoặc khá lạc hậu nếu tuổi đời còn trẻ và nghĩ việc gửi e-mail cũng giống như dùng máy fax, xem TV hay mua đĩa CD mà thôi.&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/95936816</link><guid>http://post.butchicun.info/post/95936816</guid><pubDate>Tue, 14 Apr 2009 08:32:30 +0700</pubDate></item><item><title>Phong cách thuyết trình của Bill Gates và Steve Jobs  </title><description>&lt;p&gt;&lt;h2&gt;Một bài thuyết trình có thể làm hỏng hoặc tạo ra một cuộc mua bán, một hợp đồng kinh doanh béo bở; có thể vẽ nên một giấc mơ hay tạo ra một đám mây đen trong tâm trí của khán giả. Chúng ta hãy dành ít thời gian làm phép so sánh nhỏ về phong cách thuyết trình của hai trong những nhân vật nổi tiếng nhất trong làng công nghệ: Bill Gates và Steve Jobs.&lt;/h2&gt;
&lt;p class="pBody"&gt;Hai phong cách thuyết trình khác nhau như là một phần nhỏ tiêu biểu cho hai trường phái khác biệt của tập đoàn Microsoft và Apple.&lt;/p&gt;
&lt;p class="pInterTitle"&gt;Tính đơn giản&lt;/p&gt;
&lt;p class="pBody"&gt;Một trong những khẩu hiệu của Steve Jobs là “Less is more”, tạm dịch “Ít là nhiều”, trong những bài thuyết trình của ông thường thể hiện triệt để phong cách này.&lt;/p&gt;
&lt;img border="1" src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=327671" hspace="0"/&gt;Steve Jobs: Hình nền ưa dùng chỉ một phông nền lớn màu xanh
&lt;p class="pBody"&gt;So sánh với bài thuyết trình của Bill Gates&lt;/p&gt;
&lt;img border="1" src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=327672" hspace="0"/&gt;Bill Gates: Liệu chúng ta có thể gọi hình nền này là “đơn giản”?
&lt;p class="pInterTitle"&gt;Hình ảnh và đánh số (&lt;i&gt;Bullet points&lt;/i&gt;)&lt;/p&gt;
&lt;p class="pBody"&gt;Người ta thường ấn tượng với những gì cặp mắt nhìn thấy. Chúng đơn giản, ấn tượng và được ưa thích hơn những dòng văn bản rối rắm.&lt;/p&gt;
&lt;img border="1" src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=327674" hspace="0"/&gt;Steve Jobs: Cho phép mọi người thật sự thấy điều cần diễn giải
&lt;p class="pBody"&gt;Những chấm đầu dòng thế này trong Microsoft Office có thật sự làm người ta dễ dàng ghi nhớ hơn không?&lt;/p&gt;
&lt;img border="1" src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=327675" hspace="0"/&gt;Bill Gates: Những chấm đầu dòng nhắc người ta những nội dung chính
&lt;p class="pBody"&gt;Nếu phải có một sự lựa chọn, có lẽ bài thuyết trình của Steve Jobs thật sự hấp dẫn hơn của Bill Gates.&lt;/p&gt;
&lt;p class="pBody"&gt;Ngoài ra, ẩn số thật sự đằng sau tạo nên một bài thuyết trình hấp dẫn không chỉ là những gì “nghe nhìn” của các &lt;i&gt;slide&lt;/i&gt; mà còn dựa vào việc người thuyết trình chuẩn bị tốt thế nào để đưa thông điệp của mình tới khán giả.&lt;/p&gt;
&lt;p class="pBody"&gt;Sau đây là hai bài thuyết trình của Bill Gates và Steve Jobs để bạn có đánh giá riêng.&lt;/p&gt;
&lt;p class="pBody"&gt;&lt;b&gt;Bill Gates nói về Touch Wall&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;
&lt;embed allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" type="application/x-shockwave-flash" height="344" width="425" src="http://www.youtube.com/v/PimbkQNKzb4&amp;hl=en&amp;fs=1"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;p class="pBody"&gt;&lt;b&gt;Steve Jobs nói về iPod và iPhone tại MacWorld 2007&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;
&lt;embed allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" type="application/x-shockwave-flash" height="344" width="425" src="http://www.youtube.com/v/w5eRn7Q4Zx8&amp;hl=en&amp;fs=1"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;p class="pBody"&gt;Cả hai ông đều thể hiện bài thuyết trình với giọng nói rõ ràng, tập trung cảm xúc vào những gì muốn thể hiện. Nhưng bài thuyết trình của Steve Jobs Macword có vẻ hấp dẫn hơn vì dường như ông đang chơi với iPod và iPhone.&lt;/p&gt;
&lt;p class="pBody"&gt;SJ dùng Keynote , còn anh Bill dùng Powerpoint đấy nhé ^^&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/95934628</link><guid>http://post.butchicun.info/post/95934628</guid><pubDate>Tue, 14 Apr 2009 08:24:35 +0700</pubDate></item><item><title>Những thảm hoạ nguyên tử kinh hoàng nhất trong lịch sử</title><description>&lt;p&gt;1. Vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki (Nhật Bản)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Theo lệnh của Tổng thống Mỹ Harry S.Truman, ngày 6/8/1945, chiếc máy bay ném bom B-29 mang tên “Enola Gay” đã hoàn thành sứ mệnh hủy diệt của mình bằng việc thả quả bom nguyên tử đầu tiên “Little Boy” xuống thành phố Hiroshima của Nhật Bản. Tiếp sau đó 3 ngày, 9/8/1945, quả bom thứ hai mang tên “Fat Man” đã phát nổ trên bầu trời thành phố Nagasaki. Theo như lời giải thích của Quân đội Mỹ vào thời điểm đó, hành động này được coi là đòn chí mạng đánh vào quân đội Phát xít Nhật nhằm “kết thúc chiến tranh sớm” và để “hạn chế thiệt hại sinh mạng các bên tham chiến”.&lt;/p&gt;
&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-1.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;Đám mây nấm từ vụ nổ hủy diệt thành phố Nagasaki.
&lt;p&gt;Ước tính đã có khoảng 140.000 người dân Hiroshima thiệt mạng do vụ nổ cũng như bởi hậu quả vô cùng nặng nề mà nó để lại. Còn tại Nagasaki, con số người thiệt mạng là 74.000 người. Đó chỉ là những con số được Quân đội Mỹ chiếm đóng tại Nhật công bố vào tháng 2/1946 mà chưa thể tính được những nạn nhân tử vong sau này do các bệnh về phóng xạ. Theo thống kê, con số người chết do phóng xạ tại cả hai thành phố Hiroshima và Nagasaki từ năm 1950 đến năm 1990 là hàng trăm nghìn người.&lt;/p&gt;
&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-2.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;Nagasaki biến thành một nghĩa địa khổng lồ không bia mộ chi trong tích tắc.
&lt;p&gt;2. Sự cố Three Mile Island (Pennsylvania, Mỹ)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngày 28/3/1979, sự cố nghiêm trọng đầu tiên trong lịch sử ngành năng lượng nguyên tử Mỹ xảy ra tại tổ máy số 2 của nhà máy điện nguyên tử “Three Mile Island” bang Pennsylvania, Mỹ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sự cố bắt nguồn từ việc nước làm nguội chảy ra khỏi lò phản ứng hạt nhân số 2 làm cho thùng lò bị nóng chảy khiến cho những chất phát xạ thấm vào lòng đất.&lt;/p&gt;
&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-3.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;Nhà máy điện nguyên tử Three Mile Island.
&lt;p&gt;Đây được coi là một trong những tai nạn hạt nhân dân sự nghiêm trọng nhất của Mỹ và được xếp ở mức 5 trên 8 nấc thang sự cố hạt nhân quốc tế (INES) được dùng để thông báo mức độ nghiêm trọng của các sự cố hạt nhân.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngay sau khi sự cố xảy ra, lệnh di tản dân chúng khẩn cấp trong phạm vi bán kính 9 km xung nhà máy được ban bố. May mắn thay, những hành động khắc phục sự cố được thực hiện nhanh chóng và kịp thời, do đó đã ngăn chặn được chất phóng xạ thoát ra ngoài môi trường, không để ảnh hưởng tới sức khỏe con người.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;3. Vụ va chạm ở Palomares (Tây Ban Nha)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Vụ va chạm trên bầu trời làng Palomares (Tây Ban Nha) ngày 17 /1/1966 giữa một chiếc máy bay ném bom B-52 của Mỹ và một chiếc máy bay chở dầu KC-135 ở độ cao 9.000 m được coi là vụ tai nạn vũ khí hạt nhân tồi tệ nhất trong thời Chiến tranh Lạnh.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Vụ va chạm khiến cả hai chiếc máy bay nổ tung trên bầu trời Palomares. Lúc gặp nạn, trên chiếc B-52 đang chở 4 quả bom khinh khí (bom hidro). Hậu quả là 2 trong 4 quả bom đã bị phá tung ra thành nhiều mảnh và tạo nên một cơn mưa bụi plutonium, quả thứ 3 hạ cánh an toàn xuống một cánh đồng khoai tây gần đó, còn quả thứ 4 rơi xuống biển, nằm sâu dưới nước.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Vài tuần sau vụ tai nạn, làng Palomares giống như một phim trường tái hiện lại cảnh ngày tận thế. Trên mặt đất, những người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, đeo mặt nạ xanh, tay cầm máy đo phóng xạ chậm chạp bước đi. Toàn bộ khu vực nơi xảy ra tai nạn bị phong tỏa. Để khắc phục sự cố, Chính phủ Mỹ đã xúc đi 1.400 tấn đất ở Palomares và chuyển chúng sang Mỹ để tiêu hủy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngoài biển, hàng chục tàu chiến Mỹ tuần tra dọc bờ biển để phong tỏa khu vực nơi một ngư dân đã trông thấy quả bom thứ 4 rơi xuống biển. Phải mất 81 ngày người ta mới trục vớt được quả bom này từ độ sâu 800 m lên khỏi mặt nước.&lt;/p&gt;
&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-4.jpg"/&gt;Quả bom nguyên tử thứ 4 được đưa lên khỏi mặt nước từ độ sâu 800 m.
&lt;p&gt;4. Thảm họa Chernobyl (Ukraine)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sự cố ngày 26/4/1986 tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl, Ukraine được coi là thảm họa hạt nhân tồi tệ nhất trong lịch sử ngành năng lượng hạt nhân mà hậu quả của nó để lại cho đến tận bây giờ vẫn chưa thực sự có hồi kết.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sự việc bắt đầu bằng một vụ nổ hơi lớn ở lò phản ứng số 4 gây ra cháy rồi kéo theo một loạt các vụ nổ liên tiếp sau đó khiến cho lõi lò phản ứng hạt nhân bị tan chảy. Do không có tường chắn, đám mây bụi phóng xạ tung lên từ nhà máy lan rộng ra một vùng rộng lớn, ảnh hướng đến nhiều quốc gia khác nhau. Nhiều khu vực thuộc Ukraine, Belarus và Nga bị ô nhiễm trầm trọng dẫn tới việc phải sơ tán và tái định cư cho hơn 336.000 người. Thảm hoạ này phát ra lượng phóng xạ lớn gấp 400 lần so với quả bom nguyên tử được ném xuống Hiroshima.&lt;/p&gt;
&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-5.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;Quang cảnh Chernobyl sau sự cố. Rất khỏ để thống kê chính xác số người đã thiệt mạng trong vụ tai nạn đáng tiếc này. Một bản báo cáo năm 2005 cho biết có 56 người chết ngay tại thời điểm sự cố xảy ra (47 công nhân và 9 trẻ em). Ước tính có khoảng 9.000 người, trong số gần 6,6 triệu người sẽ chết vì bệnh ung thư.
&lt;p&gt;5. Đảo Greenland (Đan Mạch)&lt;/p&gt;
Vào thời điểm này giai đoạn Chiến tranh lạnh đang bùng nổ nhất, các máy bay ném bom chiến lược B-52 của Mỹ mang theo bom nguyên tử quần thảo trên không 24/24 giờ suốt 365 ngày mỗi năm. Bốn tuyến đường hoạt động chính của những máy bay này là qua đảo Greenland, Tây Ban Nha cùng Địa Trung Hải, Nhật và Alaska. Đáng tiếc là chiếc B-52 đã nổ tung trên bầu trời Greenland năm 1968 cũng là một trong những chiếc máy bay thực hiện sứ mệnh này với 4 quả bom nguyên tử trong khoang. Vụ nổ đã khiến các quả bom vỡ thành hàng ngàn mảnh nhỏ và rơi xuống mặt băng, tạo ra một khu vực rộng lớn bị nhiễm phóng xạ từ chất plutonium được giải phóng trong quá trình này. &lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-6.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;Đảo Greenland.
&lt;p&gt;Một chiến dịch lớn nhằm cứu hộ và khắc phục hậu quả sau vụ nổ đã được mở ra. Toàn bộ mảnh vụn của các quả bom nằm rải rác trên mặt băng được thu gom đem đi tiêu hủy. Tuy nhiên, vài tuần sau tai nạn, khi các điều tra viên lắp ghép các mảnh vỡ với nhau thì mới phát hiện ra rằng chỉ có 3 quả bom được xác định, còn một quả đã mất tích.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chiến dịch tìm kiếm quả bom thứ 4 lại tiếp tục được mở ra, thế nhưng, bất chấp mọi nỗ lực tìm kiếm trên cạn cũng như dưới biển, cho đến nay quả bom này vẫn chưa được tìm thấy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;6. Vụ cháy nhà máy điện nguyên tử Windscale (Anh)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngày 10/10/1957, một lò phản ứng hạt nhân tại nhà máy điện Windscale ở Kamberlend, Anh bị cháy làm rò rỉ một lượng lớn chất phóng xạ ra môi trường xung quanh. Vụ hỏa hoạn tạo ra một đám mây phóng xạ thoát ra ngoài và bị gió cuốn đi khiến cho một phần của châu Âu chịu ảnh hưởng.&lt;/p&gt;
&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-7.jpg"/&gt;Nhà máy điện nguyên tử Windscale. Sự cố tại Windscale đã được xếp vào mức 5 trên 8 nấc thang sự cố hạt nhân quốc tế (INES). 7. Vụ nhiễm phóng xạ tại Goiania (Brazil)
&lt;p&gt;Một tai nạn khủng khiếp chẳng kém gì vụ nhà máy điện nguyên tử Chernobyl nhưng lại ít được biết đến là vụ nhiễm xạ quy mô lớn ở thành phố Goiania của Brazil cách đây hơn 20 năm.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thảm họa này khởi nguồn từ sự tắc trách của một số cán bộ của Viện y khoa phóng xạ Goiania. Khi viện này đóng cửa năm 1985, những người có trách nhiệm đã bỏ lại tại chỗ một thiết bị chữa bệnh có chứa chất Ce 137 (đồng vị phóng xạ nhân tạo của nguyên tố kim loại caesium).&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Viện này sau đó bị bỏ hoang và trở thành nơi trú ngụ của những người vô gia cư. Ngày 13/9/1987 - ngày khởi đầu của thảm họa, hai người thanh niên đã tháo đầu của thiết bị bỏ quên này và tìm thấy một vật màu xanh phát sáng rất đẹp. Tưởng rằng vật này có giá trị, hai thanh niên đó đã đem vật màu xanh đi bán phế liệu, bắt đầu cho quá trình nhiễm xạ trên quy mô lớn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sau khi vật màu xanh này đến tay người chủ cửa hàng phế liệu, nó nhanh chóng được truyền tay qua nhiều người khác nhau. Ai cũng đều tỏ ra hăm hở muốn được xem vật kỳ diệu tỏa sáng này mà không hay biết nó là một chất độc nguy hiểm.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chỉ khi mọi người đều xuất hiện chung những triệu chứng như: ăn không ngon miệng, nôn mửa, tiêu chảy… và đến bệnh viện thì sự việc mới được chính quyền biết đến.&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-8.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;br/&gt;Lệnh báo động lập tức được phát ra, Chính phủ Brazil và Cơ quan năng lượng nguyên tử thế giới IAEA nhảy vào cuộc để kiểm soát và khắc phục hậu quả của vụ phát xạ trên diện rộng này. Một trung tâm xét nghiệm nhiễm xạ nhanh chóng được lập lên tại sân vận động Goiania. Hơn 100.000 người đã được xét nghiệm trong đó có 1.000 người bị nhiễm một lượng xạ lớn tương đương với một năm hấp thụ phóng xạ tự nhiên. Hậu quả của vụ việc thật nặng nề, nhiều người trong số này có nguy cơ bị ung thư vì phóng xạ, 244 người đã bị nhiễm một lượng đáng kể, 129 người nội thân bị nhiễm.
&lt;p&gt;8. Tokaimura (Nhật Bản)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngày 30/9/1999, một tai nạn đã xảy ra tại nhà máy sản xuất nhiên liệu hạt nhân JCO - một chi nhánh của tập đoàn Sumitomo Metals and Mining ở Tokaimura, Ibaraki, Nhật Bản khiến 63 người bị nhiểm xạ trực tiếp hoặc gián tiếp, trong số đó hai có người chết chỉ sau đó vài tháng.&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/thenbt/2009/04/41/nguyentu-5409-9.jpg"/&gt;&lt;/p&gt;
Trên thực tế, Tokaimura chỉ là một cơ sở sản xuất nhiên liệu chứ không phải là một nhà máy điện hạt nhân. Tai nạn xảy ra khi 3 nhân viên của nhà máy đổ một dung dịch uranyl nitrat vào một thùng kết tủa. Do thùng chứa đến 16,6 kg uranium, nhiều hơn lượng quá hạn, làm cho phản ứng dây chuyền lập tức được khởi động sau đó. Về mặt lý thuyết, sự cố này không thực sự nguy hiểm nếu được can thiệp kịp thời. Nhưng do nhà máy không có hệ thống dập tắt dây chuyền phản ứng, cho nên phản ứng dây chuyền được duy trì trong một thời gian khá dài. Trong nhiều ngày liên tiếp hệ thống quạt thông gió đã thổi không khí nhiễm chất phóng xạ từ nhà máy tỏa ra khắp các vùng lân cận.</description><link>http://post.butchicun.info/post/94877428</link><guid>http://post.butchicun.info/post/94877428</guid><pubDate>Fri, 10 Apr 2009 22:59:53 +0700</pubDate></item><item><title>Doanh nghiệp nói về kế hoạch cung cấp dịch vụ 3G</title><description>&lt;p&gt;&lt;b&gt;Ngay sau khi Bộ Truyền thông và thông tin (TT&amp;TT) công bố kết quả thi tuyển giấy phép 3G, bốn doanh nghiệp trúng tuyển đã tiết lộ kế hoạch triển khai hạ tầng và cung cấp dịch vụ trong thời gian tới. &lt;/b&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Viettel sẽ chi 800 triệu USD cho 3G&lt;br/&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br/&gt;Ông Hoàng Sơn, giám đốc Viettel Telecom, cho biết dịch vụ 3G của Viettel sử dụng chuẩn HSPA (3,75G). Khoảng 9 tháng sau khi nhận được giấy phép từ Bộ TT&amp;TT, Viettel sẽ chính thức khai trương dịch vụ 3G với vùng phủ sóng tới 86,5% dân số và khoảng 5.000 trạm thu phát sóng tại thời điểm cung cấp dịch vụ. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Số tiền Viettel cam kết đầu tư cho mạng 3G trong 3 năm đầu tiên là 800 triệu USD. Về lâu dài, Viettel dự kiến đầu tư khoảng 1,5 - 1,8 tỷ USD trong 15 năm thời hạn của giấy phép 3G. Ngoài ra, 16.000 trạm BTS của Viettel đang được sử dụng có thể tái sử dụng cho 3G. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Công nghệ HSPA (High Speed Packet Access) hay còn được gọi là công nghệ 3,75G. Nghĩa là nếu công nghệ 3G có tốc độ đường truyền đạt 2Mbps thì công nghệ 3,75G có tốc độ đường truyền lên tới 7,2M. Với chuẩn HSPA tốc độ truy cập dịch vụ Internet di dộng của Viettel sẽ đạt mức tối thiểu là 2Mbps tại khu vực thành phố - cao hơn 5 lần so với yêu cầu của bộ đưa ra (384kbps). &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;MobiFone phủ sóng 3G tới 100% các đô thị &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Ông Đỗ Vũ Anh, phó giám đốc Công ty VMS MobiFone, cho biết MobiFone sẽ chuẩn bị thủ tục đặt cọc và tiến hành kế hoạch triển khai theo đúng cam kết trong hồ sơ. MobiFone cam kết sẽ phủ sóng 3G tới 100% các đô thị trên 63 tỉnh thành và tiến hành cung cấp dịch vụ 3G đầu tiên trong vòng 3 tháng sau khi được cấp phép. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Trong vòng 1 năm kể từ ngày cấp phép, MobiFone cam kết sẽ phủ sóng 3G tới 100% đô thị thuộc 63 tỉnh thành trên cả nước và trong 3 năm sẽ phủ sóng 3G tới 98% dân số. Theo cấp độ ưu tiên giảm dần, MobiFone sẽ tiến hành phủ sóng 3G từ đô thị đông dân, đô thị, ngoại ô, nông thôn và tuyến quốc lộ. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Để tiết kiệm kinh phí đầu tư và đẩy nhanh tiến độ triển khai 3G, trong năm đầu tiên MobiFone sẽ dùng chung 100% cơ sở hạ tầng mạng 2G hiện có. Việc dùng chung cơ sở hạ tầng 2G có thể giúp khách hàng MobiFone tiếp cận dịch vụ 3G trong khoảng thời gian ngắn nhất và kinh phí hợp lý nhất. Cơ sở hạ tầng hiện có như nhà trạm, cột ăngten, thiết bị truyền dẫn kết nối mạng lõi của 2G sẽ được “trưng dụng” cho 3G. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;VinaPhone dùng công nghệ WCDMA 2100Mhz &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Ông Hoàng Trung Hải, phó giám đốc VinaPhone, cho biết đã có kế hoạch chuẩn bị triển khai mạng 3G từ cuối năm 2008, do đó các kế hoạch triển khai đều đã sẵn sàng cả về mặt hạ tầng và dịch vụ cung cấp. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;VinaPhone sẽ sử dụng theo chuẩn WCDMA 2100Mhz. Đây là một trong các công nghệ về 3G tiên tiến nhất hiện nay, phù hợp cho các mạng GSM 2G khi chuyển tiếp lên 3G. VinaPhone đang hợp tác với các nhà cung cấp thiết bị hàng đầu về 3G trên thế giới để có thể nhanh chóng nâng cấp, lắp đặt và khai trương mạng 3G trong thời gian sớm nhất. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;EVN Telecom - Hanoi Telecom rót 6.000 tỷ &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Ông Đinh Thế Phúc, giám đốc EVN Telecom, cho biết liên danh EVN Telecom và Hanoi Telecom dự kiến đầu tư khoảng 6.000 tỷ đồng cho triển khai 3G trong ba năm đầu tiên. Dự kiến khoảng 9 tháng sau khi được cấp phép của Bộ TT&amp;TT, liên doanh sẽ cung cấp dịch vụ 3G với vùng phủ sóng 50% dân cư. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;EVN Telecom đã có hợp đồng với một số nhà cung cấp dịch vụ nội dung số để triển khai sau khi cung cấp dịch vụ 3G. Dự kiến doanh thu từ dịch vụ nội dung sẽ chiếm khoảng 5-10% doanh thu từ dịch vụ di động của EVN Telecom trong vài năm tới. Hiện tại, doanh thu từ dịch vụ nội dung chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong doanh thu của EVN Telecom.&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/94461127</link><guid>http://post.butchicun.info/post/94461127</guid><pubDate>Thu, 09 Apr 2009 15:38:52 +0700</pubDate></item><item><title>Có thể bạn ko tin </title><description>&lt;p&gt;Cứ 1.000 đứa trẻ sinh ra có 1 bé đã có răng (1 cái răng).&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một người sẽ chết vì thiếu ngủ nhanh hơn là chết vì đói.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;80% dân số thế giới nhiễm Ebola, vi rút gây tử vong ở nhiều nước châu Phi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Con người có 46 nhiễm sắc thể, cây đậu hà lan có 14 và tôm là 200.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu nối tất cả các mạch máu trong cơ thể người trưởng thành, sẽ có một sợi dây dài tới 96.000km.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu lớp chất nhầy “biến mất” khỏi dạ dày, dạ dày sẽ bị tiêu hóa bởi chính nó.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trong cả cuộc đời, 22kg da sẽ bị “rụng” do quá trình thay mới da.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Các loại siêu vi lây truyền qua cái bắt tay nhiều hơn là qua nụ hôn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trái tim đập tới 100 ngàn nhịp/ngày.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thai nhi có vân tay từ tháng tuổi thứ 3.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thanh niên luôn “nổi trội” hơn các thiếu nữ (tỉ lệ là 3:2) về làn da nổi mụn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;98,4% DNA của con người giống tinh tinh và 70% giống với loài sên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu cho nghe nhạc rock với âm lượng mạnh, thai nhi sẽ phản ứng lại bằng cách “đá”.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chỉ 12 tuần tuổi nhưng thai nhi đã có thể cau mày, liếc mắt.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu ngâm xương qua đêm trong dung dịch axit hydrochloric nồng độ 6%, xương sẽ mềm như bún, đến mức có thể buộc thắt nút được.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Khi sinh ra, hệ xương cơ thể gồm 300 chiếc xương. Nhưng khi trưởng thành chỉ còn 206 chiếc. Không phải là chúng biến mất mà chúng đã “gắn chặt không dời” với nhau.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trứng là tế bào lớn nhất trong cơ thể người. Nó nặng hơn tế bào nhỏ nhất, tinh trùng tới 175 ngàn lần.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mái tóc của bạn có tới 100 ngàn sợi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Khi nhìn một vật thể, hình ảnh của vật thể sẽ xuất hiện trên bề mặt võng mạc. Tuy nhiên, não sẽ nhanh chóng “lưu” lại, cho phép bạn nhận dạng được vật thể ngay cả khi nó không còn hiện diện trên võng mạc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Men răng là loại vật chất khó phá hủy nhất trong cơ thể người.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Aspirin và đồ uống chứa cồn có thể đi thẳng vào máu mặc dù được “đổ thẳng” vào dạ dày.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lòng bàn chân có nhiều tuyến mồ hôi và nhạy cảm hơn bất kỳ phần nào trên cơ thể.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Giống như vân tay, mỗi người đều có 1 vân lưỡi duy nhất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thận lọc máu tới 300 lần/ngày.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trong 6 tuần đầu của sự sống, không hề có sự khác nhau giữa thai nhi là nam hay nữ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngón tay và khuỷu tay co duỗi tới 25 triệu lần trong cả cuộc đời.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Huyết mạch chứa tới 30 ngàn tỉ hồng cầu. Cứ 1.000 đứa trẻ sinh ra có 1 bé đã có răng (1 cái răng).&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một người sẽ chết vì thiếu ngủ nhanh hơn là chết vì đói.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;80% dân số thế giới nhiễm Ebola, vi rút gây tử vong ở nhiều nước châu Phi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Con người có 46 nhiễm sắc thể, cây đậu hà lan có 14 và tôm là 200.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu nối tất cả các mạch máu trong cơ thể người trưởng thành, sẽ có một sợi dây dài tới 96.000km.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu lớp chất nhầy “biến mất” khỏi dạ dày, dạ dày sẽ bị tiêu hóa bởi chính nó.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trong cả cuộc đời, 22kg da sẽ bị “rụng” do quá trình thay mới da.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Các loại siêu vi lây truyền qua cái bắt tay nhiều hơn là qua nụ hôn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trái tim đập tới 100 ngàn nhịp/ngày.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thai nhi có vân tay từ tháng tuổi thứ 3.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thanh niên luôn “nổi trội” hơn các thiếu nữ (tỉ lệ là 3:2) về làn da nổi mụn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;98,4% DNA của con người giống tinh tinh và 70% giống với loài sên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu cho nghe nhạc rock với âm lượng mạnh, thai nhi sẽ phản ứng lại bằng cách “đá”.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chỉ 12 tuần tuổi nhưng thai nhi đã có thể cau mày, liếc mắt.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu ngâm xương qua đêm trong dung dịch axit hydrochloric nồng độ 6%, xương sẽ mềm như bún, đến mức có thể buộc thắt nút được.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Khi sinh ra, hệ xương cơ thể gồm 300 chiếc xương. Nhưng khi trưởng thành chỉ còn 206 chiếc. Không phải là chúng biến mất mà chúng đã “gắn chặt không dời” với nhau.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trứng là tế bào lớn nhất trong cơ thể người. Nó nặng hơn tế bào nhỏ nhất, tinh trùng tới 175 ngàn lần.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mái tóc của bạn có tới 100 ngàn sợi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Khi nhìn một vật thể, hình ảnh của vật thể sẽ xuất hiện trên bề mặt võng mạc. Tuy nhiên, não sẽ nhanh chóng “lưu” lại, cho phép bạn nhận dạng được vật thể ngay cả khi nó không còn hiện diện trên võng mạc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Men răng là loại vật chất khó phá hủy nhất trong cơ thể người.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Aspirin và đồ uống chứa cồn có thể đi thẳng vào máu mặc dù được “đổ thẳng” vào dạ dày.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lòng bàn chân có nhiều tuyến mồ hôi và nhạy cảm hơn bất kỳ phần nào trên cơ thể.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Giống như vân tay, mỗi người đều có 1 vân lưỡi duy nhất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thận lọc máu tới 300 lần/ngày.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trong 6 tuần đầu của sự sống, không hề có sự khác nhau giữa thai nhi là nam hay nữ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngón tay và khuỷu tay co duỗi tới 25 triệu lần trong cả cuộc đời.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Huyết mạch chứa tới 30 ngàn tỉ hồng cầu.&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/93108862</link><guid>http://post.butchicun.info/post/93108862</guid><pubDate>Sun, 05 Apr 2009 15:37:49 +0700</pubDate></item><item><title>Tân Tây Du Kí</title><description>&lt;p&gt;Lại nói Đường Tam Tạng phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát và Đường Thái Tông đến Thiên Trúc thỉnh bộ Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng chân kinh về Đại Đường phổ độ chúng sinh.&lt;br/&gt;Từ ngày ra đi đến nay đã được một tháng, hiện trước mặt ông chính là Ngũ Hanh Sơn, một địa điểm du lịch nổi tiếng.&lt;br/&gt;Nhìn ngọn núi cao sừng sững, Đường Tam Tạng chặc lưỡi:&lt;br/&gt;- Hic, giá mà trước đừng tiết kiệm học luôn khóa leo núi có phải tốt hơn không?&lt;br/&gt;Chợt ông nghe tiếng huyên náo bên trái, Đường Tam Tạng vội vàng xách dép chạy sang bên cạnh nghe ngóng.&lt;br/&gt;Đập vào mắt ông là một tấm biển lớn:&lt;br/&gt;- Triển lãm khỉ bị núi đè mấy trăm năm không chết.&lt;br/&gt;- Giá vé người lớn: 20 lượng.&lt;br/&gt;- Trẻ em từ 12 đến 18 tuổi: tính 75 %&lt;br/&gt;- Dưới 12 tuổi: Tính 50 %&lt;br/&gt;- Mua mười vé tặng một vé&lt;br/&gt;Ký tên: Thổ Địa.&lt;br/&gt;Phía bên trong, một ông già ngồi rung đùi vuốt râu, Đường Tam Tạng lại gần hỏi:&lt;br/&gt;- Tôi là người tu hành, có thể free một lần không?&lt;br/&gt;- Không được, thế thì chúng tôi ăn cám à, ông tham thế?&lt;br/&gt;Đường Tam Tạng toan bỏ đi thì nghe tiếng la choi ***i ở đằng sau:&lt;br/&gt;- Ông có phải Đường Tam Tạng, hòa thượng từ Đại Đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh không?&lt;br/&gt;- Chính là bần tăng.&lt;br/&gt;- Thật không đấy? Thời buổi hàng giả nhiều thế này, ông có gì chứng minh không?&lt;br/&gt;Đường Tam Tạng tự ái nói:&lt;br/&gt;- Có giấy chứng nhận do đích thân hoàng thượng ký đây.&lt;br/&gt;Dứt lời, tờ giấy bay vụt khỏi tay ông, Đường Tam Tạng kêu oai oái:&lt;br/&gt;- Cướp giật, cướp giật, bà con ơi, cướp giật.&lt;br/&gt;Thổ địa vỗ vai:&lt;br/&gt;- Ông anh yên chí đi.&lt;br/&gt;- Tôi đầu trọc làm gì có chí mà yên.&lt;br/&gt;- Thì yên tâm đi, con khỉ đấy nó giở trò giật đồ của khách là chuyện thường ấy mà, tí nữa nó trả ngay.&lt;br/&gt;- Khỉ gì mà láo như con cáo, hừ, tại sao lại bị đè ở đây?&lt;br/&gt;- Nó vốn là Tề Thiên Đại Thánh trên trời, phạm tội đại náo thiên cung nên bị Phật Tổ Như Lai phạt nhốt dưới Ngũ Hành Sơn đã năm trăm năm này.&lt;br/&gt;- Trời ơi, năm trăm năm nay rồi? - Đường Tam Tạng kêu lên - chết rồi, thế thì nó bẩn khiếp, nếu để nó cầm thì còn gì là công văn của ta nữa.&lt;br/&gt;Nói rồi Đường Tam Tạng chạy vụt vào bên trong.&lt;br/&gt;Thổ Địa chạy theo la oai oái:&lt;br/&gt;- Ngươi còn chưa mua vé, đứng lại, định xù hả?&lt;br/&gt;Đường Tam Tạng vào bên trong quả nhiên thấy một con khỉ mình đầy lông lá đang bị đè dưới chân núi.&lt;br/&gt;Vừa thấy Đường Tam Tạng, nó kêu lên:&lt;br/&gt;- Sư phụ, mau cứu đệ tử.&lt;br/&gt;- Ê đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nhé, ai sư đồ gì với ngươi.&lt;br/&gt;- Con là Tôn Ngộ Không, năm trăm năm trước Phật Tổ Như Lai đã nói năm trăm năm sau sẽ có một vị hòa thượng từ đông thổ đại đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh đi qua đây, nếu con chịu làm đồ đệ của người thì sẽ giải thoát con khỏi Ngũ Hanh Sơn, cái này ghi rõ trong hợp đồng rồi, sư phụ không xù được đâu.&lt;br/&gt;- Thì ra là thế? Nhưng ta làm sao cứu mi?&lt;br/&gt;- Phật Tổ Như Lai đặt password phá núi là bài niệm kinh của Kim Thiền Tử, sư phụ là hậu thân của Kim Thiền Tử, chỉ cần sư phụ đọc một bài kinh thì con sẽ được giải thoát.&lt;br/&gt;- Đọc xong nhớ trả tiền công cho ta nhé. - Đường Tam Tạng làu bàu rồi ngồi xuống tụng kinh.&lt;br/&gt;Quả nhiên một lúc sau, ngọn núi rung rinh rồi nổ tan tành.&lt;br/&gt;Thổ địa chạy vào thấy Tôn Ngộ Không được giải thoát thì giậm chân kêu lên:&lt;br/&gt;- Thôi thế là toi rồi, ngươi đạp đổ nồi cơm của ta rồi.&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/91237150</link><guid>http://post.butchicun.info/post/91237150</guid><pubDate>Mon, 30 Mar 2009 22:09:26 +0700</pubDate></item><item><title>Twilight OST</title><description>&lt;p&gt;&lt;img src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/c/c7/Twilight_soundtrack.jpg" border="0" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;1. “Supermassive Black Hole” (Muse) – 3:29&lt;br/&gt;2. “Decode” (Paramore) – 4:22&lt;br/&gt;3. “Full Moon” (The Black Ghosts) – 3:50&lt;br/&gt;4. “Leave Out All the Rest” (Linkin Park) – 3:20&lt;br/&gt;5. “Spotlight [Twilight Mix]” (Mute Math) – 3:20&lt;br/&gt;6. “Go All the Way (Into the Twilight)” (Perry Farrell) – 3:27&lt;br/&gt;7. “Tremble for My Beloved” (Collective Soul) – 3:53&lt;br/&gt;8. “I Caught Myself” (Paramore) – 3:55&lt;br/&gt;9. “Eyes on Fire” (Blue Foundation) – 5:01&lt;br/&gt;10. “Never Think” (Robert Pattinson) – 4:29&lt;br/&gt;11. “Flightless Bird, American Mouth” (Iron &amp; Wine) – 4:00&lt;br/&gt;12. “Bella’s Lullaby” (Carter Burwell) – 2:19&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?yaz0os4diff" target="_blank"&gt;&lt;b&gt;Download hereeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/88986643</link><guid>http://post.butchicun.info/post/88986643</guid><pubDate>Mon, 23 Mar 2009 16:08:00 +0700</pubDate></item><item><title>Twilight</title><description>&lt;p&gt;&lt;p align="left" class="Normal"&gt;&lt;b&gt;Đoàn làm phim:&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;&lt;a class="Normal" href="http://phimanh.vnexpress.net/News/Dien-vien/2008/08/3B9ACCCD/" target="_blank"&gt;Kristen Stewart&lt;/a&gt; (từng tham gia &lt;i&gt;&lt;a href="http://phimanh.vnexpress.net/News/Kinh-di/2007/10/3B9AEBF9/" target="_blank"&gt;Panic Room&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;&lt;a href="http://phimanh.vnexpress.net/News/Vien-tuong/2008/03/3B9AF3BB/" target="_blank"&gt;Jumper&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;) vai nữ sinh Bella Swan.&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;Robert Pattinson (đóng Cedric Diggory trong series &lt;i&gt;&lt;a href="http://phimanh.vnexpress.net/News/Hanh-dong/2008/10/3B9AE922/" target="_blank"&gt;Harry Potter&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;) vai ma cà rồng “ăn chay” Edward Cullen.&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;Đạo diễn: Catherine Hardwicke&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;Kịch bản: Melissa Rosenberg, Stephenie Meyer&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;Thể loại: Tình cảm Kinh dị&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;Thời lượng: 121 phút&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;&lt;i&gt;Chạng vạng&lt;/i&gt; (&lt;i&gt;Twilight&lt;/i&gt;) dựa trên tiểu thuyết dành cho thanh niên của nhà văn người Mỹ Stephenie Meyer xuất bản năm 2005. Phim kể về chuyện tình của ma cà rồng không hút máu người Edward với Bella - một cô gái có mùi hương quyến rũ. Bộ phim có thể sẽ là một câu chuyện tình Romeo và Juliet hiện đại.&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;Hiện nay, phim &lt;i&gt;Chạng vạng &lt;/i&gt;đứng thứ 4 trong số những bộ phim được tìm kiếm nhiều nhất trên mạng, theo thống kê của. Hồi tháng tư, 18 diễn viên tham gia được xếp vào danh sách 30 ngôi sao được tìm kiếm nhiều nhất trên Internet. Lượng phản hồi của khán giả dành cho phim này trên trang MTV bằng với phim &lt;i&gt;&lt;a href="http://phimanh.vnexpress.net/News/Hanh-dong/2008/10/3B9AE922/" target="_blank"&gt;Harry Potter&lt;/a&gt; và &lt;a href="http://phimanh.vnexpress.net/News/Hanh-dong/2005/12/3B9ACC60/" target="_blank"&gt;Người nhện&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;.&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;Nhà sản xuất Greg Mooradian kể: “Tôi đã đọc bản thảo &lt;i&gt;Chạng vạng&lt;/i&gt;trước khi cuốn sách xuất bản. Tôi không thể buông ra sau khi xem qua những trang đầu tiên. Giả thuyết về một cô gái đem lòng yêu thương một ma cà rồng đã gây ấn tượng mạnh với tôi. Và quyển sách đã từng bước khai thác điều đó ngày một sâu sắc hơn. Có hàng nghìn bộ phim về ma cà rồng đã được quay. Tuy nhiên, điều gây ấn tượng ở &lt;i&gt;Chạng vạng &lt;/i&gt;chính là một câu chuyện tình yêu. Hình ảnh ma ca rồng trong bộ phim chỉ đơn giản là một phép ẩn dụ cho sự ham muốn của tuổi trẻ, cho thứ cảm xúc giống &lt;i&gt;tôi muốn bạn, nhưng tôi lại không thể nào có được bạn&lt;/i&gt;. Đó chính là một phép ẩn dụ tuyệt vời nhằm bày tỏ những nỗi khát khao của tuổi trẻ”&lt;/p&gt;
&lt;p align="left" class="Normal"&gt;Tiểu thuyết &lt;i&gt;Chạng vạng &lt;/i&gt;từng đứng đầu bảng xếp hạng sách bán chạy của tạp chí &lt;i&gt;New York Times&lt;/i&gt; với hơn 8,5 triệu bản in. Truyện được dịch ra hơn 20 ngôn ngữ, trở thành một hiện tượng văn học nổi bật nhất kể từ sau &lt;i&gt;Harry Potter&lt;/i&gt;. Hai tập đầu trong bộ truyện này - &lt;i&gt;Chạng vạng&lt;/i&gt;(Twilight) và &lt;i&gt;Trăng non &lt;/i&gt;(&lt;i&gt;New Moon&lt;/i&gt;) đã được phát hành tại Việt Nam. Nhà văn Stephenie Meyer đã in tiếp hai tập &lt;i&gt;Eclipse &lt;/i&gt;(2007) và &lt;i&gt;Breaking Dawn &lt;/i&gt;(2008).&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/11/3B9AFFCA/15%20twilight%201.jpg" height="313" width="400" align="center" alt="Chạng vạng"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/11/3B9AFFCA/15%20twilight%202.jpg" height="289" width="400" align="center" alt="Chạng vạng"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/11/3B9AFFCA/15%20twilight%203.jpg" height="294" width="400" align="center" alt="Chạng vạng"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/11/3B9AFFCA/15%20twilight%206.jpg" height="288" width="400" align="center" alt="Chạng vạng"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/11/3B9AFFCA/15%20twilight%208.jpg" height="283" width="400" align="center" alt="Chạng vạng"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/11/3B9AFFCA/15%20twilight%209.jpg" height="238" width="400" align="center" alt="Chạng vạng"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/11/3B9AFFCA/15%20twilight%2010.jpg" height="301" width="400" align="center" alt="Chạng vạng"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/11/3B9AFFCA/15twilight%205.jpg" height="303" width="400" align="center" alt="Chạng vạng"/&gt;&lt;/p&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://post.butchicun.info/post/88933528</link><guid>http://post.butchicun.info/post/88933528</guid><pubDate>Mon, 23 Mar 2009 11:01:27 +0700</pubDate></item></channel></rss>
